Bốn chìa khóa cho sự thành công: Cười - Chào - Cám ơn - Xin lỗi

Bài học này hay dạy cho trẻ em chứ ít khi được “dạy” cho người lớn! Nhưng mình nghĩ người lớn cũng rất cần các thứ này, kể cả là linh mục lớn tuổi như mình. Thật đấy! Bài này mình cũng đọc được ở đâu đó mà lâu lắm rồi nên quên mất “xuất thân” của nó!

Thứ nhất là CƯỜI. Nụ cười được Chúa đặc biệt ban cho con người. Xài thoải mái không tốn tiền, không tốn giờ chuẩn bị, đứa trẻ nít nằm trong nôi nó cũng xài rất dễ dàng. Ở đời ai cũng thích nó, mà sao chúng ta không chịu xài nhỉ? Sao chúng ta thích xài cái mặt hầm hầm, lúc nào cũng nhăn nhó có vẻ luôn khó chịu! Có người bảo: Con thích cha cười hơn là làm nghiêm! Đức Thánh Cha Phanxicô hay cười nhé và nụ cười của ngài là rất dễ thương!

DTC.jpg (174 KB)

Thứ hai là CHÀO. Chào hỏi và bắt tay cũng là tính cách của con người. Hồi nhỏ mình chăn bò! Hai đứa chăn bò gặp nhau thì chào hỏi và nói chuyện huyên thuyên, nhưng bò của hai đứa khi gặp nhau, chúng nó không biết chào hỏi gì cả! Bò mà ai trách làm chi chớ! Con nhà có giáo dục thì khi khách đến nhà, cho dù là người lạ, thì cũng biết mở miệng: “Cháu chào bác, chào cô!”. Thấy khách đến nhà mình mà cái miệng tịt câm, ai mà mê được chứ. Mà nguyên tắc giao tiếp: Phải mỉm cười rồi chào thì mới đạt! Chào người ta mà cái mặt như đưa đám tang thì chẳng ai thích đâu. Ông chồng đi làm về tuy mệt mà cũng “Hello em” với bà vợ một tiếng thì vui lắm chứ! Rất vui đấy nhé. Thử đi!

Thứ ba là CẢM ƠN. Không có ngôn ngữ nào mà không có từ “cảm ơn”. Đó là lòng “biết ơn”. Cha mẹ mà không dạy con cái điều này là thiếu sót về giáo dục nhân bản! Mình thấy có nhiều trẻ nói cảm ơn rất tự nhiên. Cha mẹ nó đã dạy như thế nên nó thuộc làu làu, chả cần nhắc bài đâu! Có những em nhận quà từ tay mình, mắt chằm hăm nhìn quà, mẹ cháu bảo: “Cảm ơn cha đi”. Có vẻ cháu không hiểu cảm ơn là gì! Không dạy con mà! Lớn lên nó sẽ là kẻ vô ơn ngay cả với cha mẹ mình. Mình có cảm nghiệm điều này thật sự.

Thứ tư là XIN LỖI. Mình cứ tưởng ở nước ngoài, mình mà lỡ va nhau thì nghe chửi nhiều hơn: “Mày không thấy đường hả?”. Ngay cả khi chính họ sai lỗi! Thế mới tức chứ ! Thế nhưng khi mình ở Mỹ 6 tháng, những trường hợp như vậy thì mình hay nghe: “I’m sorry!”, hiểu là: Rất tiếc! Mình đi Âu châu hai lần tuy ở không lâu, trong những trường hợp này họ hay nói: “Pardon!”, nghĩa là: Xin lỗi nhé! Biết nhận mình có lỗi là điều rất khó. Mình là linh mục, cũng có nhiều lần vấp phạm vì do tính kiêu căng. Nghĩ lại cũng mắc cỡ. Bây giờ già rồi, xin nói bằng tiếng Mỹ cho nó đỡ ngượng: I’m sorry! Rất tiếc! Giá mà bắt đầu làm linh mục lại như cách đây 50 năm thì “có lẽ” sẽ biết điều hơn? Cũng không biết nữa!

Kết thúc bài viết bằng một lời dạy của Chúa Giêsu (cố đọc tiếp nhé): “Nếu con muốn người ta làm cái gì cho con, thì con hãy làm điều đó cho người ta trước!”. Mình muốn người ta cười với mình, muốn người ta chào mình, muốn người ta cảm ơn mình, mình muốn người ta xin lỗi mình mà!

Vậy, mình hãy đi bước trước và sẽ thấy nhiều người “bước tới” với mình, rồi ngồi đó cười mệt nghỉ luôn cho mà coi.  

“... Nụ cười được Chúa đặc biệt ban cho con người. Xài thoải mái không tốn tiền, không tốn giờ chuẩn bị...”

 

Lm Phêrô Nguyễn Vân Đông

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Triết lý của giấc mơ
Triết lý của giấc mơ
Cơn mưa chiều làm xua tan cái nóng hầm hập trong căn phòng trọ chật cuối con đường nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi với tay lật lại cuốn Nhà giả kim đã sờn gáy.
Nơi Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu
Nơi Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu
Có vị trí tựa núi, hướng biển, Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu ngoài công trình nhà thờ còn có nhiều tượng, phù điêu đẹp.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội
Nhắc đến Chân phước Anrê Phú Yên, không thể không kể về Dinh Trấn Biên Phú Yên, là một trung tâm hành chánh, quân sự vang bóng một thời của Đàng Trong, cũng là nơi có nhà nguyện đầu tiên trong công cuộc truyền giáo ở Phú Yên.
Mùa trở về cuối cùng
Mùa trở về cuối cùng
Cuốn sách gần đây nhất tôi đọc mang tựa đề “Khi đàn sếu bay về phương Nam” của tác giả người Thụy Điển Lisa Ridzén. Câu chuyện viết về ông lão Bo sống một mình cùng chú chó tên Sixten.
Một biểu tượng của đức tin
Một biểu tượng của đức tin
Nhà thờ Mồ tuy chỉ là một ngôi nguyện đường khiêm tốn nhưng lại là nơi lưu giữ lịch sử đức tin kiên cường của cộng đoàn tín hữu Bà Rịa.
Về chữ “bèn” và “nhưng” trong câu Kinh Lạy Cha
Về chữ “bèn” và “nhưng” trong câu Kinh Lạy Cha
Kinh Lạy Cha vẫn được đọc hằng ngày trong phụng vụ, trong đời sống đạo đức bình dân, tuy nhiên có câu kinh khó hiểu.