CGvDT là một phần tuổi thơ, phần hiện tại và tương lai tôi!

Gần 30 tuổi đời, 15 năm tôi biết đến báo và hơn hai năm nay tên tôi xuất hiện trên mặt báo.

1.Sinh ra và lớn lên nơi một xứ đạo heo hút gió ở miền Trung. Ngày đó, báo chí với tôi là một điều xa lạ! Kênh thông tin duy nhất tôi có được là những bản tin trên sóng Radio. Còn nhớ như in, những đêm tối khi đi ngủ bên cạnh là chiếc cát - sét nhỏ xinh mà tôi và ba có dịp hiếm hoi chia ca nhau: “bọ ngày, đêm con”.

Năm tôi học lớp 7 cũng là ngày giáo xứ đón nhận một sự kiện trọng đại, sau hơn nửa thế kỷ nhà xứ mới lại có bóng dáng của vị cha sở hiện diện. Không cần nói cũng biết, ba mẹ tôi và cả giáo xứ mừng vui cỡ nào! Ngày đó ba là người giữ chìa khóa nhà thờ, tối tối tôi lại phụ ông khóa cửa sau những giờ kinh nguyện. Một hôm đang loay hoay với công việc thường ngày, thấy tôi cha xứ nói: “Con vào giúp lễ, tối xin ba mẹ vào ngủ với cha cho vui, cha sợ ma lắm!”... Không cần cha ngỏ lời, từ lâu con đã muốn như vậy!

Công việc của tôi hằng ngày là sáng sớm giật chuông, giúp lễ và lấy báo cho cha mỗi khi bưu điện giao tới. Tôi còn nhớ rõ, hộc báo trong phòng nơi góc tủ để ba loại: Công giáo và Dân tộc, Tuổi trẻ, Thanh niên. Hai loại còn lại tôi từng nghe qua, nhưng thiệt tình,CGvDTmới lần đầu nghe và thấy... Từ lạ lẫm, dần tò mò tôi giở ra xem. Rồi cứ thế tuần nào nhận báo mà không xem là không được. Nhưng thú thật, đọng lại khi đó chỉ là những bài viết ngắn, mục nơi ta đến, bởi có vẻ phù hợp với một người thích khám phá như tôi đây. Còn những bài chữ và chữ thì ít khi đả động.

Năm học lớp 11, tôi xin cha thôi không giúp lễ nữa, phần để dành chỗ cho lũ nhóc sau này, phần muốn đầu tư trọn cho việc học (lúc đó tôi đã đọcCGvDTnhiều hơn, nghiền ngẫm nhiều hơn). Từ đó, càng về sau tôi càng ít khi vào nhà xứ, vài tháng sau thì “đứt bóng” hẳn... NhưngCGvDTthì vẫn nằm đó, trên kệ sách nơi góc tủ, đều đặn mỗi tuần trôi qua số báo mới lại chồng lên số cũ.

2.Dù từ nhỏ rất thích viết nhưng tôi lại chọn thi vào ngành Cơ khí của một trường Đại học tại Sài Gòn. Qua chưa hết học kỳ thứ nhất, tôi nhận ra: bản thân không phù hợp với nghề. Quyết định bỏ ngang giữa chừng, tôi tập trung ôn để thi vào Khoa báo chí của trường Đại học nọ. Kỳ thi năm đó tôi “không may”. Nhưng rồi vẫn quyết chọn ngành viết lách của một trường Cao đẳng để theo học. Bởi khi đó bản thân đã chín chắn và biết chọn lựa điều mình thích để đeo đuổi.

Trong thời gian học, nhiều lần đi lễ tôi hay bắt gặp ở nhiều giáo xứ có bán báoCGvDT. Khi đó kỷ niệm về ba, về ông cha sở, về những bài viết hay trên báo lại được dịp ùa về. Tôi mua báo, rồi đọc và nghiền ngẫm.

Ra trường với tấm bằng trên tay, tôi bơ vơ như đang ở giữa đại dương bao la. Cũng đã từng thử sức tại nhiều môi trường khác nhau nhưng có lẽ vì không hợp hay bởi lý do nào đó nên sau một thời gian tôi lại xin thôi. Trong một dịp tình cờ ghé qua chơi nhà người thân, tôi được ông bác gợi ý:

- Biết báo Công giáo và Dân tộc không?

- Dạ biết!

- Sao không thử sức bên đó xem sao.

Câu chuyện tuy gọn lỏn nhưng mở ra trong tôi nhiều suy nghĩ:CGvDTlà tờ báo đầu tiên tôi đọc, có lẽ cũng là tờ báo tôi đọc nhiều nhất. Có phải đó là duyên phận?... Vậy là mấy ngày sau, trong bộ trang phục chỉnh tề cùng tâm trạng hơi lo âu, tôi bước vào nộp đơn xin việc. Quyết tâm thử sức trong một môi trường mới hoàn toàn.

3.Thấm thoắt mới đó đã hơn hai năm trôi qua. Hai năm trong báo đã giúp tôi hiểu nhiều hơn về Giáo hội, có cái nhìn sâu rộng hơn về xã hội, kỹ năng nghiệp vụ của bản thân được nâng lên thấy rõ. Đó cũng là quãng thời gian quý báu để tôi xác định lại mục tiêu cho đời mình.

Báo gần đây được bạn đọc, cộng tác viên và nhiều người khác đánh giá ngày càng phong phú hơn, hấp dẫn hơn, trình bày đẹp mắt hơn..., khiến những người như tôi đây cảm thấy thật hạnh phúc. Hạnh phúc vì những lời khen đó có phần dành cho mình! Nhưng khen không phải là nấc thang tới thiên đường mà là sự gởi gắm đòi hỏi đội ngũ nhân viên tòa soạn phải tiến tới, đổi mới, phát triển hơn nữa... Người hưởng lợi trước nhất là bạn đọc nhưng sau cùng chính là chúng tôi – những người hiện diện trên báo.

40 năm nhìn lại để gác lại chuyện cũ và hướng tới 40 - và hơn thế nữa - nhiều năm tiếp theo!.

Pv. Đình Quý

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Dọc theo những con kênh ở miền Tây Nam Bộ, lục bình từ lâu đã trở thành một phần rất đỗi quen thuộc. Từ loài thực vật trôi nổi ven sông, ít nhiều góp phần gây ô nhiễm do cản dòng chảy của nước, người dân đã khéo léo biến...
Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Dọc theo những con kênh ở miền Tây Nam Bộ, lục bình từ lâu đã trở thành một phần rất đỗi quen thuộc. Từ loài thực vật trôi nổi ven sông, ít nhiều góp phần gây ô nhiễm do cản dòng chảy của nước, người dân đã khéo léo biến...
Cú hích hạ tầng, thúc đẩy phát triển kinh tế đô thị
Cú hích hạ tầng, thúc đẩy phát triển kinh tế đô thị
TPHCM vừa khởi công 4 dự án trọng điểm và trao chứng nhận đầu tư cho dự án Cảng trung chuyển quốc tế Cần Giờ. Từ quảng trường trung tâm, tuyến metro số 2, dự án chỉnh trang Bến Nhà Rồng đến khu đô thị đại học phía Tây Bắc…,...
Nếu giáo xứ tổ chức ngày hội bác ái,  bạn sẽ góp gì?
Nếu giáo xứ tổ chức ngày hội bác ái,  bạn sẽ góp gì?
Khi một “ngày hội bác ái” trong giáo xứ được khởi xướng, giá trị trao đi không chỉ nằm ở những phần quà, mà còn ở sự cộng hưởng trách nhiệm từ cộng đồng.
Góc nhìn mới về lễ hội trong tín ngưỡng-tôn giáo
Góc nhìn mới về lễ hội trong tín ngưỡng-tôn giáo
Chiều ngày 24.4.2026, tại trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, đã diễn ra tọa đàm khoa học với chủ đề “Lễ hội Tôn giáo - Tín ngưỡng trong phát triển kinh tế xã hội đương đại”.
Lan tỏa giá trị nhân văn từ sự đồng hành của các tôn giáo tại phường Bàn Cờ
Lan tỏa giá trị nhân văn từ sự đồng hành của các tôn giáo tại phường Bàn Cờ
Sáng ngày 23.4.2026, tại hội trường Trung tâm Phục vụ Hành chính công phường Bàn Cờ, Đảng ủy, HĐND, UBND và Ủy ban MTTQ Việt Nam phường đã tổ chức buổi gặp với các chức sắc, chức việc đại diện cho 21 cơ sở tôn giáo trên địa bàn.
Tháo gỡ điểm nghẽn cho người khuyết tật
Tháo gỡ điểm nghẽn cho người khuyết tật
Sáng 18.4.2026, tại Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, Hội thảo khoa học quốc gia “Thực thi quyền tiếp cận cho người khuyết tật - Kinh nghiệm quốc tế cho Việt Nam” đã diễn ra nhân kỷ niệm 28 năm Ngày Người khuyết tật Việt Nam...
Mỗi sản phẩm báo chí là một nhịp cầu chuyển hóa giá trị văn hóa thành những câu chuyện truyền cảm hứng
Mỗi sản phẩm báo chí là một nhịp cầu chuyển hóa giá trị văn hóa thành những câu chuyện truyền cảm hứng
Đó là một trong những ý phát biểu tổng kết của ông Trần Thanh Lâm - Ủy viên Trung ương Đảng, Phó trưởng Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương, trong buổi Tọa đàm Văn hóa trong kỷ nguyên số - Từ bản sắc đến sức mạnh mềm quốc...