Chữ hiếu nơi bệnh viện

Chăm sóc cha mẹ khi đau ốm là một trong những cách thể hiện lòng thảo hiếu với đấng sinh thành. Có dịp rảo một vòng các bệnh viện ở Sài Gòn, chúng tôi ghi nhận một nét đẹp văn hóa trong đạo hiếu của những người con Việt qua việc tận tình lo cho cha mẹ trong lúc nằm viện.

Tại khoa tiết niệu bệnh viện Chợ Rẫy, khi được hỏi về sự nhọc nhằn của người nuôi bệnh, cô gái 26 tuổi tự xưng là Sáu (quê Ðồng Tháp) trải lòng: “Cha nhập viện, em theo vào đây để chăm cho cha vì những người khác trong nhà đều bận việc: Mẹ thì ở nhà coi ruộng, làm rẫy; còn cô em gái là giáo viên không nghỉ được. Bản thân em làm thợ may, nghề tự do nên có thể thu xếp được thời gian, chỉ khất hẹn với khách hàng giao quần áo trễ hoặc trả vải lại thôi. Nuôi bệnh tất nhiên cực hơn ở nhà nhiều, đêm phải thức giữa chừng giúp ông đi vệ sinh, ban ngày thì luôn túc trực để lo cho ông ăn uống, uống thuốc theo sự chỉ dẫn của bác sĩ...”. Cũng theo Sáu, dù cực nhưng đây là cha mình nên việc chăm sóc ông lúc này là đương nhiên. Cô cũng thẳng thắn cho biết có dịch vụ chăm sóc người bệnh nhưng cô không thuê mà tự mình nuôi cha. Trong câu chuyện, cô gái trẻ luôn miệng “ba của mình mà” đầy thương yêu và thân thiết.

Anh Nguyên đang lấy nước cho mẹ uống thuốc - ảnh: Ngọc Hà

Hiện nay, dịch vụ cung cấp người nuôi bệnh không thiếu. Thế nhưng, con cái luôn là những người chính trong việc chăm sóc ba mẹ lúc đau yếu, mổ xẻ nơi các bệnh viện.

Anh Văn Nguyên, 25 tuổi, đang nuôi mẹ bệnh tại bệnh viện 115. Là con trai song anh khá nhanh nhẹn với những việc chăm sóc bệnh nhân như pha sữa, chia thuốc... Thỉnh thoảng anh lại đỡ mẹ ngồi dậy làm những động tác giúp bà cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Chàng trai kể: “Em làm nhân viên văn phòng, xin nghỉ làm không lương để chăm sóc mẹ. Nhà em có hai anh nhưng các anh phải ở nhà coi thợ làm bánh mì, Chúa nhật mới thay phiên nhau lên thăm mẹ”. Gia đình anh Nguyên có lò bánh mì ở An Giang. Cha mất sớm, hai anh có gia đình riêng nhưng vẫn là trụ cột giúp mẹ trông coi việc kinh doanh bánh mì. Mẹ ngã bệnh, nhu cầu thuốc men, ăn uống tăng nên hai anh càng cật lực gìn giữ nguồn thu của gia đình. Nguyên biết vậy nên tự đảm nhiệm việc chăm lo cho mẹ ở bệnh viện. Anh cười khi chúng tôi hỏi có cảm thấy ngại khi phải lo vệ sinh cá nhân cho mẹ không: “Mẹ mình mà, trước đây bà cũng cực khổ lo cho mình ăn học, giờ mình lo lại, không có gì phải ngại...”.

Cạnh giường mẹ anh Nguyên là một nữ bệnh nhân 75 tuổi, quê Cà Mau, được người con gái tên Muộn trực tiếp chăm sóc. Hỏi ra thì được biết thêm, vào cuối tuần, từ chiều thứ Sáu đến Chúa nhật, anh trai của cô là luật sư từ quê lại lên chăm mẹ phụ em. Những ngày này, cô em gái được về phòng trọ nghỉ ngơi, ăn uống cho lại sức. Cũng như những người nuôi bệnh khác, hai anh em cô đều biết chăm sóc mẹ bệnh là phải chấp nhận cực, đỡ bà lên xuống, pha sữa, mua cháo... Ðó là chưa kể ban đêm nhiều khi không ngủ được vì mẹ lên cơn đau... “Cũng có người gợi ý chúng tôi thuê dịch vụ chăm cho mẹ nhưng nghĩ lại, người dưng làm việc vì tiền mà nếu có tâm đi nữa cũng không tránh khỏi bực bội, cằn nhằn, sẽ làm mẹ mệt thêm. Vì thế, hai anh em chia nhau cùng trông coi mẹ. Có lẽ chỉ có con cái mới chịu đựng được những “trái tính trái nết” của cha mẹ lúc đau bệnh mà thôi”, cô Muộn bày tỏ.

Cô Muộn xoa lưng cho mẹ - ảnh: Ngọc Hà

Ở khoa ngoại tiêu hóa, bệnh viện Bình Dân, chúng tôi cũng gặp một chàng trai ngoài 30 tuổi đang chăm sóc người mẹ gần 80 tuổi. Anh cho biết quê mình ở Long An, là con út, anh chẳng nề hà đến bệnh viện lo cho mẹ, để anh chị ở nhà tập trung cho việc sản xuất, kinh doanh bánh tét, một công việc mưu sinh của gia đình lâu nay. Tướng chàng trai phải nói là “ngầu”, nhìn bề ngoài khó ai biết anh là một người sống tình cảm, chỉ khi chứng kiến từng cử chỉ nhẹ nhàng của anh đối với mẹ, mới cảm nhận được trong sự tận tụy của anh, chứa đầy tình yêu thương mẹ.

Ngoài việc cho uống thuốc, pha sữa, đút cháo, vệ sinh…, những người con nuôi cha mẹ bệnh còn xoa lưng, bóp vai cho cha mẹ thư giãn hoặc ngồi tỉ tê trò chuyện cùng đấng sinh thành để họ vơi đi những đau đớn thể xác và lạc quan hơn, hy vọng một ngày mình sẽ hết bệnh, trở lại cuộc sống bình thường.

Chăm cha mẹ đau ốm nơi bệnh viện, những người con chấp nhận tốn kém, ăn uống căn-tin hoặc cơm hộp giản đơn, nằm lăn lóc sàn nhà, thiếu thốn mọi bề... Trong họ chỉ mục đích duy nhất là tròn chữ hiếu. Ai cũng mong cha mẹ mau lành bệnh để về nhà sống vui cùng con cháu.

Xin mượn lời chàng trai chăm mẹ ở bệnh viện Bình Dân để đúc kết cho bài viết này: “Mình có hiếu với cha mẹ thì sau này con cái mình báo đáp lại. Có gì đâu mà sợ thiệt thòi!”.

NGUYỄN NGỌC HÀ

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Dọc theo những con kênh ở miền Tây Nam Bộ, lục bình từ lâu đã trở thành một phần rất đỗi quen thuộc. Từ loài thực vật trôi nổi ven sông, ít nhiều góp phần gây ô nhiễm do cản dòng chảy của nước, người dân đã khéo léo biến...
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...