Con người

Filius Hominis, Son of Man, Fils de l’Homme

Từ con người có gốc tiếng Hipri là ben-adam - một phần tử thuộc nhân loại, một con người.

Con Người - thuật ngữ Thánh Kinh - chỉ Chúa Giêsu Kitô vừa mang nhân tính và thần tính, được các sách tiên tri loan báo.

Trong Cựu Ước, tiên tri Êdêkien được Thiên Chúa gọi là Con Người (x. Ed 2,1-3; Đn 8,17). Đặc biệt tiên tri Đanien trong một thị kiến đã thấy một nhân vật như Con Người, đang ngự giá mây trời mà đến, vị này được trao mọi quyền hành để xét xử các dân tộc (x. Đn 7,13-14). Nhân vật này rất có thể tượng trưng cho dân tộc Israel, một dân trung tín và thánh thiện. Đến thế kỷ I sau công nguyên, người ta mới hiểu đoạn sách Đn 7,13 như nói về một cá nhân có vai trò trong ngày phán xét sau cùng.

Trong Phúc Âm Nhất Lãm, Đức Giêsu có lần đề cập đến nhân vật Con Người đến trong đám mây, giống với hình ảnh được diễn tả trong sách Đanien (x. Mc 13,26; Mt 24,30; Lc 21,27; Đn 7,13). Nhiều lần khác Người dùng từ Con Người để nói về chính mình, lúc ấy từ Con Người chỉ có nghĩa là “tôi” (x. Mt 16,13-15). Thí dụ: “Con Người có quyền tha tội” (Lc 5,24) hay “Con Người không chỗ tựa đầu” (Lc 7,34). Con Người còn bị phản bội, phải chịu đau khổ và chịu chết rồi mới được phục sinh (x. Mc 8,31; 14,21). Thánh Gioan cũng nói đến Đức Giêsu là “Con Người sẽ phải được giương cao” (x. Ga 3,14; 8,28; 12,34). Giương cao vừa nói lên việc bị đóng đinh, vừa nói lên việc được tôn vinh bên Thiên Chúa Cha.

Kitô hữu chờ đợi sự trở lại trong vinh quang của Con Người là Đức Giêsu Kitô. Khi vị thượng tế hỏi xem Đức Giêsu có phải là Đấng Kitô không, Người trả lời: “Từ nay, các ông sẽ thấy Con Người ngự bên hữu Đấng Toàn Năng và ngự giá mây trời mà đến” (Mt 26,64). Như thế Đức Giêsu khẳng định mình chính là nhân vật Con Người trong sách Đanien (x. Đn 7,13)

Tiểu ban Từ vựng - UBGLĐT/HĐGMVN

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Kinh Truyền Tin
Kinh Truyền Tin
Kinh Truyền Tin là kinh tôn vinh mầu nhiệm Nhập Thể của Chúa Kitô.
Ái tuất, lòng
Ái tuất, lòng
Ái: yêu thương; tuất: thương xót. Ái tuất: lòng thương xót.
Phục sinh, lễ
Phục sinh, lễ
Ngày lễ bắt đầu từ đêm thứ Bảy Tuần Thánh với nghi thức Canh thức Phục Sinh (Vọng Phục Sinh), và kết thúc vào Kinh Chiều II ngày Chúa nhật Phục Sinh.
Kinh Truyền Tin
Kinh Truyền Tin
Kinh Truyền Tin là kinh tôn vinh mầu nhiệm Nhập Thể của Chúa Kitô.
Ái tuất, lòng
Ái tuất, lòng
Ái: yêu thương; tuất: thương xót. Ái tuất: lòng thương xót.
Phục sinh, lễ
Phục sinh, lễ
Ngày lễ bắt đầu từ đêm thứ Bảy Tuần Thánh với nghi thức Canh thức Phục Sinh (Vọng Phục Sinh), và kết thúc vào Kinh Chiều II ngày Chúa nhật Phục Sinh.
Sinh khí
Sinh khí
Theo Thánh Kinh, Thiên Chúa là nguồn gốc của sinh khí. Ngài ban sinh khí cho các sinh vật để chúng được sống (x. St 2,7). Khi chết, con người trả sinh khí lại cho Thiên Chúa (x. Gv 12,7).
Mù quáng, sự
Mù quáng, sự
Mù quáng là tình trạng của người mất sáng suốt đến mức không còn biết phân biệt phải trái.
Ân sủng
Ân sủng
Ân sủng trước hết chỉ chính Thiên Chúa với sự hiện diện đầy yêu thương của Ngài.
Ân huệ
Ân huệ
Ân huệ là những điều tốt lành chúng ta nhận được từ Thiên Chúa, do sáng kiến và tình yêu của Ngài. Thiên Chúa không ngừng tặng ban ân huệ cho loài người trong công trình tạo dựng, cứu chuộc và thánh hóa (x. GLHTCG 1692).
Nước rửa tội
Nước rửa tội
Nước rửa tội hay nước thanh tẩy là nước sạch tự nhiên được thánh hiến (làm phép) cách đặc biệt, với ý hướng để dùng trong nghi thức rửa tội.
Chiêm tinh, nhà chiêm tinh
Chiêm tinh, nhà chiêm tinh
Nhà chiêm tinh là tên thường được dùng để gọi ba vị khách lạ, còn gọi là ba hiền sĩ hay ba vua, đã đến bái lạy Hài Nhi Giêsu dựa theo Phúc Âm thánh Matthêu (x. Mt 1,1-12).