Công giáo Việt Nam và văn hóa dân tộc

5.2 Lễ mừng thành hoàng Công giáo

Chính tâm thức tôn giáo mang đậm sắc thái dân gian và lòng đạo đức bình dân của tín hữu Việt Nam đã góp phần bảo tồn và phát triển các thực hành vừa tiếp nối truyền thống của Giáo hội, vừa gắn bó sâu sắc với văn hóa dân tộc. Sự gần gũi ấy có thể được nhìn nhận dựa trên việc so sánh “lễ lạt công cộng” trong nhận định của linh mục Alexandre de Rhodes và hoạt động mừng kính bổn mạng (quan thầy) của các giáo xứ, họ đạo. Dựa trên việc nhận định đã dẫn được chép trong chương 29 nói “về những tục lệ người Đàng Ngoài giữ vào cuối năm và đầu năm cùng mấy dị đoan khác” “lễ lạt công cộng, có ca hát múa nhảy và tiệc tùng” được tổ chức để tôn kính vị thành hoàng, có thể suy đoán Alexandre de Rhodes đang nói đến hội làng.

Theo Phan Kế Bính trong Việt Nam phong tục, hội làng năm nào cũng có (lễ nhập tịch) nhưng 5 - 10 năm hoặc lâu hơn mới có một kỳ đại hội với đầy đủ các hoạt động: sửa sang, luyện tập, rước nước, mộc dục, gia quan, phụng nghinh hồi đình, đại tế nhập tịch, hát xướng, khánh chúc, cuối cùng là đám. Vào năm có đại hội, đình miếu được sửa sang từ sớm, nhà nhà lo may mặc, sắm sửa cho tươm tất. Trước hội làng độ nửa tháng, các đội nghi thức như đồng văn (kèn trống), đô tùy (khiêng kiệu), cờ người… đã tất bật tập dượt. Trước hôm khai hội, làng xã cử người đi rước nước từ một cái giếng sạch hoặc giữa lòng sông trong để chuẩn bị cho lễ mộc dục. Đêm hôm ấy hoặc tinh mơ hôm sau, nước được rước về sẽ dùng để lau rửa thần vị (lễ mộc dục). Sau đó, cai kiệu và đội đô tùy mang lễ vật gồm trầu cau, hương rượu, hoa quả… vào tế (lễ gia quan). Sau lễ gia quan, thần vị của thành hoàng được an phụng trên long kiệu và lễ phụng nghinh hồi đình (lễ rước) chính thức bắt đầu. 

Phu Nhai.jpg (163 KB)
Lễ bổn mạng ở một nhà thờ

Trong lễ rước, đội hình được sắp xếp rõ ràng và quy củ: đi đầu là đoàn nghi trượng (cầm cờ), tiếp theo là người thủ hiệu đánh trống cái, người khiêng voi mây hoặc ngựa gỗ, sau đó là đội chấp kích cầm bát bửu và các biển hiệu như “Tĩnh túc” (giữ im lặng), “Hồi tỵ” (người có tang, có tật thì tránh mặt), rồi đến phường đồng văn (kèn trống), cầm cờ lệnh, kiếm lệnh, long đình (bày hương hoa, ngũ quả). Đi sau các đội nghi thức ấy là kiệu thánh, trung tâm của lễ rước. Nối gót kiệu thánh là các bô lão và quan viên làng xã theo hầu. Cuối cùng là dân làng và khách thập phương đi sau các vị ấy.

Lễ rước trọng thể như vậy thường chỉ diễn ra trong các kỳ đại hội, cung nghi thần vị từ miếu (thờ thành hoàng) về đình để khai hội. Trong trường hợp thành hoàng được thờ ngay trong đình thì đoàn rước sẽ đi một vòng quanh làng, theo các tuyến đường đã vạch trước rồi quay trở lại đình. vài nơi, khi có lệ giao hiếu giữa các làng cùng thờ chung một thành hoàng hoặc cùng tổ chức đại hội thì kiệu thánh sẽ được rước từ làng này sang làng khác, rồi đến ngự tại đình được chọn để làm lễ nhập tịch. Trong trường hợp lễ rước có nhiều kiệu thánh do làng thờ nhiều thành hoàng hoặc các làng giao hiếu cùng tổ chức đại hội thì kiệu của vị thánh lớn hơn (được triều đình sắc phong phẩm hàm cao hơn) sẽ đi trước, các kiệu khác theo sau.

Le hoi lang.jpg (794 KB)
Hội làng Dương Liễu ở Hà Đông  năm 1928

Kiệu về đến đình thì giết trâu, mổ bò để làm lễ đại tế (lễ nhập tịch), chính thức khai hội và mở tiệc ăn uống. Các ngày tiếp theo, ngày nào cũng có đàn ca, hát xướng và các trò vui (bách hí) như cờ người, đánh vật, đánh đu, chọi gà, chọi trâu, bịt mắt bắt dê… Vui chơi như thế cho đến khi hội gần tan thì làng sẽ tổ chức tuyên lời khánh chúc. Trong hoạt động này, người ta sẽ xướng lên các bài trường thiên từ phú tả hết các cảnh trong làng, chúc tụng công đức thành hoàng và cầu cho nhân dân được an hưởng thái bình. Sau đó, lễ rước hoàn cung được tổ chức để đưa thần vị về miếu rồi rã đám và kết thúc hội làng.

Để so sánh và nhận diện những điểm tương đồng, cần nhìn vào cách tổ chức lễ bổn mạng (quan thầy) của các giáo xứ, họ đạo. Ở nhiều nơi, lễ bổn mạng không chỉ là dịp mừng kính vị thánh bảo trợ của nhà thờ, còn ngày kỷ niệm thành lập giáo xứ, nên được chuẩn bị rất chu đáo. Trước lễ khoảng một đến hai tuần, nếu lễ bổn mạng được tổ chức nhân một dịp trọng đại như ngân khánh, kim khánh… thì hội đồng mục vụ sẽ gởi giấy mời đến từng gia đình để tổ chức một buổi họp chung. Còn nếu không, hội đồng mục vụ thường chỉ họp với linh mục quản nhiệm để lên kế hoạch cho lễ bổn mạng. Công tác chuẩn bị nhìn chung cũng tương tự như hội làng ngày trước, bao gồm các hoạt động như quét dọn khuôn viên, sơn sửa nhà thờ, lau chùi kiệu thánhĐội kèn, trống, nghi thứccũng tranh thủ tập dượt. Nếu là dịp lễ lớn, thì các giáo xứ, họ đạo còn treo cờ hội, dựng rạp, làm cổng chào… 

(còn nữa)

 KỲ PHONG

 

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Triết lý của giấc mơ
Triết lý của giấc mơ
Cơn mưa chiều làm xua tan cái nóng hầm hập trong căn phòng trọ chật cuối con đường nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi với tay lật lại cuốn Nhà giả kim đã sờn gáy.
Nơi Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu
Nơi Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu
Có vị trí tựa núi, hướng biển, Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu ngoài công trình nhà thờ còn có nhiều tượng, phù điêu đẹp.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội
Nhắc đến Chân phước Anrê Phú Yên, không thể không kể về Dinh Trấn Biên Phú Yên, là một trung tâm hành chánh, quân sự vang bóng một thời của Đàng Trong, cũng là nơi có nhà nguyện đầu tiên trong công cuộc truyền giáo ở Phú Yên.
Mùa trở về cuối cùng
Mùa trở về cuối cùng
Cuốn sách gần đây nhất tôi đọc mang tựa đề “Khi đàn sếu bay về phương Nam” của tác giả người Thụy Điển Lisa Ridzén. Câu chuyện viết về ông lão Bo sống một mình cùng chú chó tên Sixten.
Một biểu tượng của đức tin
Một biểu tượng của đức tin
Nhà thờ Mồ tuy chỉ là một ngôi nguyện đường khiêm tốn nhưng lại là nơi lưu giữ lịch sử đức tin kiên cường của cộng đoàn tín hữu Bà Rịa.
Về chữ “bèn” và “nhưng” trong câu Kinh Lạy Cha
Về chữ “bèn” và “nhưng” trong câu Kinh Lạy Cha
Kinh Lạy Cha vẫn được đọc hằng ngày trong phụng vụ, trong đời sống đạo đức bình dân, tuy nhiên có câu kinh khó hiểu.