Ði giữa rừng thông Phương Bối

Dễ gì mà dò biết được nẻo về của tâm của ý, nhưng trong một sớm tinh sương hay chiều muộn, đi giữa những hàng thông ở Phương Bối, tâm như tịnh hơn giữa bốn bề tĩnh lặng, để cho những ý tứ cứ thế tuôn tràn trong tâm trí.

Khi đọc Nẻo về của ý - tác phẩm nổi tiếng của thiền sư Thích Nhất Hạnh - dễ thấy những nét vẽ và hồn của tác phẩm đầy sự thơ mộng của cảnh núi rừng. Người ta cảm nhận được từng thảm cỏ xanh dưới chân, hàng thông reo trên đầu, và sự tĩnh tại mà chắc chắn trên mỗi bước chân đặt trên đường mòn. Bầu không gian khoáng đạt huyền bí ấy cứ ngỡ ở đâu thật xa hoặc đến từ cảm nghiệm của tác giả sách. Cho mãi đến sau này mới có dịp tìm đến để biết một Phương Bối vẫn luôn ở đó, cất giữ những câu chuyện về đất và người. Đến Phương Bối như một lữ khách tìm chút bầu khí trong lành, se lạnh hơi sương, hành trang không mang kỳ vọng và rời đi cũng chẳng mang thất vọng.

PhuongBoi.jpg (169 KB)
Mộ thi sĩ Nguyễn Đức Sơn tại Phương Bối

Rừng thông Phương Bối nằm ở đường Lê Thị Riêng, con đường thông QL20 với đường Lê Phụng Hiểu, thuộc huyện Bảo Lâm, tỉnh Lâm Đồng cũ, cách trung tâm Bảo Lộc chừng 20km. Mấy năm gần đây được nhiều người có sở thích dịch chuyển tìm đến nhiều bởi những lời truyền tai về vẻ đẹp tự nhiên. Ở khu vực rừng thông hay đồi thông tùy theo cách gọi, có một - hai quán cà phê bé xinh, và đâu đó một quán cơm chay. Xứ B’lao ôm trọn một Phương Bối xanh mướt mà không kém phần bí ẩn.

Cái lạnh tràn ra giữa một chiều mùa thu vừa đủ để kéo cao cổ chiếc áo ấm, và được người bạn dân địa phương kể lại câu chuyện biên niên về rừng thông với những chi tiết quen lẫn lạ. Ly cà phê nóng trên tay cũng vừa kịp vơi cạn khi cuộc chuyện trò khép lại. Thì ra tên Phương Bối mang ý nghĩa là lá bối thơm, loại lá dùng để chép kinh sách từ thời cổ ở vùng Ấn Độ. Phương cũng là thơm, là quý. Bối là lá bối đa. Thực ra, đây vốn là cái tên mà Thích Nhất Hạnh đặt cho vùng rừng núi này, khi ông đến đây khoảng những năm 1960. Thiền sư Thích Nhất Hạnh đã xây am Phương Bối và rời đi mang theo nhiều ý tứ kể trong tác phẩm Nẻo về của ý. Sau đó là thiền sư Thích Thanh Từ đến an trú. Mấy mươi năm sau, Nguyễn Đức Sơn - một nhà thơ được xếp vào hàng kỳ nhân của làng thi ca Sài Gòn trước 1975 đã mang vợ con đến vùng rừng núi này, sống một cuộc đời kỳ lạ từng đi vào văn chương, báo chí. Ông lấy tên Phương Bối đặt cho một trong những người con gái của mình. Gia đình ông phủ kín Phương Bối bằng hàng vạn cây thông trong suốt nhiều năm và đến nay vẫn tiếp tục, để nơi này nổi tiếng lần nữa. Và cũng vì nhà thơ và gia đình ông bao năm qua vẫn âm thầm trồng từng gốc thông giữa muôn vàn thiếu thốn nên nhiều người địa phương còn quen cách gọi khác là đồi thông Sơn Núi. Dành trọn cuộc đời ở đồi thông nên khi lìa trần vào năm 2020, di nguyện của nhà thơ là giữ nguyên trạng rừng thông.

Đồi thông đẹp man mác khiến tôi xếp cất tất cả quán tính thích hỏi han, tò mò của một người làm báo. Phân vân trước sau ít phút lặng, rồi quyết định giữ lấy hành trình của một người khách ưa nhìn ngắm để đi vào cánh rừng thông bằng con đường của cỏ cây hoa lá. Dành đủ thời gian để ngắm nghía cả một đồi thông xanh rì, ngoài quán cà phê nhỏ phía bên ngoài, còn thấp thoáng một thất nhỏ của một trong những người con của cố nhà thơ ẩn cư. Ngoài ra, có căn nhà gỗ nhỏ của gia đình nhà thơ, một bia đá nơi mộ phần nhà thơ… và một phần mộ.

Bia đá trước mộ thi sĩ Nguyễn Đức Sơn tại Phương Bối có khắc chân dung và 3 câu thơ của ông như lời đúc kết cuộc đời ông với mảnh đất này: Ta đến đây/ Khác với mây/ Là ở lại. Nhà thơ gởi mình ở lại đất này, còn những lữ khách ngang qua đây, rời đi và vẫn giữ ý hướng của nẻo về.

Diên Vĩ

 

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Triết lý của giấc mơ
Triết lý của giấc mơ
Cơn mưa chiều làm xua tan cái nóng hầm hập trong căn phòng trọ chật cuối con đường nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi với tay lật lại cuốn Nhà giả kim đã sờn gáy.
Nơi Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu
Nơi Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu
Có vị trí tựa núi, hướng biển, Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu ngoài công trình nhà thờ còn có nhiều tượng, phù điêu đẹp.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội
Nhắc đến Chân phước Anrê Phú Yên, không thể không kể về Dinh Trấn Biên Phú Yên, là một trung tâm hành chánh, quân sự vang bóng một thời của Đàng Trong, cũng là nơi có nhà nguyện đầu tiên trong công cuộc truyền giáo ở Phú Yên.
Mùa trở về cuối cùng
Mùa trở về cuối cùng
Cuốn sách gần đây nhất tôi đọc mang tựa đề “Khi đàn sếu bay về phương Nam” của tác giả người Thụy Điển Lisa Ridzén. Câu chuyện viết về ông lão Bo sống một mình cùng chú chó tên Sixten.
Một biểu tượng của đức tin
Một biểu tượng của đức tin
Nhà thờ Mồ tuy chỉ là một ngôi nguyện đường khiêm tốn nhưng lại là nơi lưu giữ lịch sử đức tin kiên cường của cộng đoàn tín hữu Bà Rịa.
Về chữ “bèn” và “nhưng” trong câu Kinh Lạy Cha
Về chữ “bèn” và “nhưng” trong câu Kinh Lạy Cha
Kinh Lạy Cha vẫn được đọc hằng ngày trong phụng vụ, trong đời sống đạo đức bình dân, tuy nhiên có câu kinh khó hiểu.