Hòa giải để tránh bạo lực nơi học đường

Có những chuyện xung đột xảy ra ở lứa tuổi học trò, nếu được người lớn quan tâm và hòa giải sớm, vấn đề có thể sẽ không bị đẩy đi xa hơn và tránh được những nguy cơ bạo lực…

Cô Nguyễn Thị M, giáo viên ở một trường ngoại thành Sài Gòn chia sẻ với chúng tôi: “Học ở đâu, trường nào cũng có đánh nhau. Là giáo viên chủ nhiệm khối 11, có năm chủ nhiệm 12, nếu được học sinh cho biết mình bị ai bắt nạt trong lớp, tôi sẽ gọi cả hai lên và giải quyết mâu thuẫn dưới sự trung gian của tôi. Hoặc nếu trầm trọng quá có thể mời ba mẹ cả hai hoặc báo ban giám hiệu nhà trường…”. Cũng theo cô, sự hòa giải mâu thuẫn chỉ dễ dàng nếu học sinh tin tưởng và chia sẻ với thầy cô giáo, có khi không cần giáo viên chủ nhiệm. Chỉ sợ các em không nói ai, kể cả cha mẹ. Đến khi người lớn biết đã là hậu quả đáng tiếc thôi…

Các bậc phụ huynh luôn bên con với sự cởi mở sẽ giúp trẻ dễ tâm sự những khúc mắc trong đời sống

Chị Lê Thị Mến, một phụ huynh học sinh ngụ ở quận 3 - TPHCM kể, từ lúc con học lớp mầm, chị đã có thói quen hỏi con chuyện trường lớp: hôm nay con học gì, cô giáo vui không, con có bị cô giáo la hay có bị bạn nào bắt nạt không… Và người ta nói đúng “đi hỏi già, về hỏi trẻ”, nhờ vậy chị biết một ngày con mình học gì, cô giáo nói gì và làm gì, con chơi với đám bạn ra sao... Chị cũng được biết tên những trẻ nghịch ngợm trong lớp, thường bị cô giáo mắng. Cứ như thế đến cấp 2, một lần con gái chị không ngần ngại thổ lộ bé bị một bạn cùng lớp ăn hiếp. Hỏi kỹ ra thì chị biết đó là bé Lan, con của chị Tư hẻm trên. Hóa ra không ai xa lạ gì. Chị đến nhà nói chuyện với bé Lan và cố ý nói lớn cho mẹ bé nghe: “Nè con ơi, sao con gây gổ gì với bé Thảo nhà dì vậy, con biết dì phải không? Dì là hàng xóm và quen biết mẹ con nè. Con thương bé Thảo, đừng gây gì với nó nữa nha con!”. Chị Tư nghe chuyện, thấy chị Mến nói năng nhỏ nhẹ, “xuống nước” nên đã la rầy con mình một trận, bảo con bé hứa không được gây gổ với bạn nữa. Người mẹ này cũng nhẹ nhàng phân tích việc ỷ mạnh hiếp yếu hoàn toàn không tốt cho một học sinh có giáo dục như con bé. Qua ngày hôm sau, chính chị vào lớp kể cho giáo viên chủ nhiêm lớp nghe việc học trò chia nhóm ăn hiếp nhau, con chị là một và con chị Mến là một nạn nhân. Đó là năm con chị học lớp 8. Chuyện dùng nắm đấm chấm dứt ngay trong trứng nước. Sang năm lớp 9, cả bé Thảo và bé Lan đều đậu vào lớp 10 công lập. Dù không là bạn thân thiết trong lớp, các bé vẫn chào nhau như những hàng xóm bình thường.

Cô Nguyễn Thị M và đa số các thầy cô giáo chúng tôi quen biết, đều nhận xét: chuyện mâu thuẫn, bất hòa dẫn đến đánh nhau hầu như trường nào cũng có. Quan trọng là trẻ có về nhà chia sẻ cùng ba mẹ hoặc thầy cô giáo để xin giúp đỡ hay không. Thường khi chuyện đánh nhau vỡ lở ra, ba mẹ cứ một mực bênh con: “Cháu ở nhà ngoan lắm”, hoặc không nghe con nói, hay gạt ngang: “Mày làm sao người ta mới đánh mày”…

Khi học trò đánh nhau, người ta luôn đổ lỗi cho nhà trường, cho giáo viên chủ nhiệm. Không ai nghĩ gia đình mà trong đó, sự xa cách của cha mẹ khiến con cái cô độc, mất phương hướng và sinh ra đánh nhau để tự “chứng tỏ bản thân”. Có khi trẻ bị ăn hiếp không biết chia sẻ cùng ai, đành trốn học rồi bị đuổi học. Trong hẻm nhà tôi một ngày phát hiện bé Tâm, học sinh lớp 8 rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa khờ. Khi hỏi ra mới biết em bị “đại bàng con” dọa nạt thời gian dài. Em không biết chia sẻ cùng ai khi ba mẹ chỉ lo cái ăn, còn thầy cô lo chạy theo thành tích lớp… để một ngày người ta thấy em ngơ ngác cầm cặp sách lang thang trên đường, mặt mày sợ sệt, khủng hoảng.

Thầy cô giáo gần gũi học sinh, sẽ hiểu và có thể sớm hóa giải khi các em có những xung đột

Có những bậc phụ huynh khi nghe con về nói bị ăn hiếp, lập tức vào trường quậy ầm lên, yêu cầu nhà trường “xử” ngay kẻ dám hiếp đáp con họ, gọi điện đến ba mẹ kẻ “chủ mưu, thủ phạm” mà chửi bới. Họ không hiểu làm như thế là phản tác dụng. Nếu đứa tạm gọi là “đại bàng con” bị đuổi học, bị ba mẹ và nhà trường đánh mắng, nhất định nó sẽ “báo thù”, sẽ rủ thêm “đồng bọn” vào cuộc. Như vậy sự mâu thuẫn và bạo lực sẽ lan nhanh, rộng ra và trầm trọng hơn. Vì vậy trước hết phải có sự phối hợp khôn ngoan và tâm lý từ các bậc phụ huynh học sinh.

Ông Phạm Minh Tuấn, 60 tuổi, một kỹ sư ngụ tại quận 1 - TPHCM cho biết, năm con trai ông học lớp 10 trường bán công, thằng bé bị Bình, một cậu bạn cùng lớp buộc phải đưa tiền mỗi ngày. Ông vào lớp không “manh động” mà mời người hiếp đáp con mình ra quán cà phê. Ông mời nước, mời kem và cả ăn bánh. Ông nhẹ nhàng nói Bình đừng bắt nạt con ông hay bất cứ ai cả. Ông biết chắc chắn gia đình Bình khá giả nên mới có tiền cho em học bán công. Ông biết gia đình Bình đàng hoàng vì em ăn mặc tươm tất, mặt mày sáng sủa. Ông biết Bình rất khỏe và có tí võ. Và ông cho Bình thấy điều cấm kỵ nhất của người có võ là không đánh người không có võ. Đó mới là kiểu “anh hùng hảo hán”. Ông nói cho Bình hiểu, đừng hiếp bạn cùng lớp, mà hãy dùng năng lượng cùng nhiệt huyết đó bênh vực người yếu thế. Làm như vậy, bảo đảm Bình sẽ cảm thấy cuộc đời mình thật ý nghĩa!... Nói rồi ông đưa Bình vào lớp, thầy quản nhiệm nghi ngờ hỏi ông chuyện gì xảy ra, ông nhẹ nhàng bảo: “Bình rất tốt với con trai tôi nên tôi đến cám ơn và mời cháu ly nước…”. Thầy tươi cười. Mặt Bình đỏ rần và từ đó Bình và một số bạn chơi khá thân trong đó có con ông Tuấn. Sau này cả nhóm đều vào được đại học và Bình vẫn lui tới nhà thăm ông Tuấn.

Những giáo viên hiểu chuyện khi nói về các xung đột của học trò, đều ao ước có được sự quan tâm của các bậc phụ huynh. Khi cha mẹ lắng nghe con cái, phát hiện ra những gút mắc, mâu thuẫn của con cùng bạn bè hoặc sinh hoạt của con sau giờ học thì thật đỡ cho cả học đường và xã hội…

Khi phát hiện điều bất thường, phụ huynh nên bình tĩnh và tâm lý chứ không thể vào “hỏi cho ra lẽ” rồi đấm vào mặt kẻ đánh con mình. Như thế sẽ làm tình hình tồi tệ hơn nếu gặp phải một đối tượng bất cần lẫn bất trị từ trong gia đình. Họ sẽ thách thức cả phụ huynh lẫn giáo viên. Nếu bị đuổi học chắc chắn “đại bàng con” đó sẽ thành “đại bàng thiệt”, cũng sẽ là sự bất hạnh cho học sinh và cả giáo viên của trường.

Học sinh là những em có trái tim của người chưa trưởng thành, chưa va chạm nhiều trong đời. Dù bướng bỉnh, nhưng nếu được phân tích, giảng giải một cách nhẹ nhàng, cho biết thiệt hơn… thì các em cũng sẽ “mềm” lại. Không thể quy kết họ sai hoặc cần “trả giá” cho những hành vi trẻ con. Người ta thường nói “Nhân chi sơ tính bản thiện”. Con người sinh ra là thiện. Cái hay của thầy cô giáo, nhất là phụ huynh là biết khơi dậy chữ thiện trong tâm đối tượng mình trao đổi. Lạt mềm thường buộc chặt. Những lời nhỏ nhẹ, có lý trí với phân tích đúng sai, thiệt hơn… sẽ giúp rất nhiều cho những người thích hiếp đáp người khác thành những người bảo vệ người yếu thế như Bình trong câu chuyện trên.

NGUYỄN NGỌC HÀ

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Dọc theo những con kênh ở miền Tây Nam Bộ, lục bình từ lâu đã trở thành một phần rất đỗi quen thuộc. Từ loài thực vật trôi nổi ven sông, ít nhiều góp phần gây ô nhiễm do cản dòng chảy của nước, người dân đã khéo léo biến...
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...