Họa sĩ Dương Bích Liên, cả đời vì nghệ thuật

Dương Bích Liên được giới hội họa yêu mến, kính trọng, xếp vào bộ tứ họa sĩ Ðông Dương tiếng tăm của Hà Nội: “Nghiêm, Liên, Sáng, Phái” (đó là các họa sĩ Nguyễn Tư Nghiêm, Dương Bích Liên, Nguyễn Sáng, Bùi Xuân Phái).

Dương Bích Liên sinh ngày 17.7.1924 tại làng Phù Thị, tổng Mễ Sở, phủ Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên, trong một gia đình trí thức quan lại. Bố làm quan tri phủ, dòng họ có truyền thống hiếu học, thời nào cũng có những người khoa bảng.

Một bức tranh về thiếu nữ của họa sĩ Dương Bích Liên

Tuổi nhỏ học trường Chu Văn An, Hà Nội, năm 1941 (17 tuổi), ông bỏ nếp sống con nhà quan, chấp nhận cuộc sống phiêu bạt, xin nhập nhóm với họa sĩ Hoàng Lập Ngôn, theo chiếc xe “Nhà Lăn Mê Ly” dự trù đi giang hồ khắp nước, ngừng chỗ nào thì vẽ rồi triển lãm, diễn kịch, bán tranh mua đồ ăn, dụng cụ rồi lại đi tiếp. Nhưng khi nhà xe tới Thanh Hóa thì quan phủ cho lính đuổi theo, bắt Liên về, thế là vỡ mộng lãng du.

Năm 1944, Bích Liên thi đậu Cao đẳng Mỹ thuật Ðông Dương (Khóa 1944-1945, đây cũng là khóa cuối cùng của Cao đẳng Mỹ thuật Ðông Dương). Hai năm sau, ông tham gia đoàn kịch nói của Phạm Văn Khoa và đoàn văn công của Nguyễn Xuân Khoát (tác giả bài tân nhạc đầu tiên của Việt Nam), cùng Tô Ngọc Vân và Thế Lữ làm báo Vệ quốc đoàn.

Năm 1952, ông trở lại Việt Bắc vẽ bức Bác Hồ ở chiến khu Việt Bắc, đạt giải nhất triển lãm toàn quốc 1960.

Năm 1954, họa sĩ về Hà Nội cùng với Bùi Xuân Phái và Nguyễn Sáng lập tổ sáng tác. Thời gian sáng tác sung sức nhất là thập niên 70 thế kỷ 20.

Dương Bích Liên sử dụng thuần thục sơn dầu, sơn mài, phấn màu và chì than. Chủ đề cổ điển như phong cảnh, núi rừng, với biệt tài vẽ chân dung thiếu nữ. Hai phần ba tác phẩm của ông là những chân dung thiếu nữ. Nhận xét về ông, nhà phê bình nghệ thuật, họa sĩ Phan Cẩm Thượng đã viết: “Nếu cùng thời với các danh họa Ðông Dương hàng đầu, chắc ông còn mơ mộng hơn họ, bởi phẩm chất mơ mộng chiếm toàn bộ tác phẩm của ông dù đôi lúc trình bày dưới vẻ khắc nghiệt. Ông không bám vào một cảnh trí như Bùi Xuân Phái, không trầm kha vào các ý tưởng số phận như Nguyễn Sáng, ông tinh tế đứng bên ngoài cái mình vẽ ra, vừa như là một sự kiện hiện hữu có thực, vừa như chuyện bịa, cảnh nằm mơ. Dương Bích Liên đã dành cả đời cho nghệ thuật đến mức lơ là và quên chính bản thân mình, ông không muốn lưu tranh mà muốn đốt hết khi ông chết, những tranh còn lại là do bạn bè yêu quý lưu giữ”.

Ông mất tại Hà Nội ngày 12.12.1988 (cùng năm với Bùi Xuân Phái) trong tuổi già cô đơn, nghèo khó...

Năm 2000, ông được Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn hóa nghệ thuật đợt II.

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Dọc theo những con kênh ở miền Tây Nam Bộ, lục bình từ lâu đã trở thành một phần rất đỗi quen thuộc. Từ loài thực vật trôi nổi ven sông, ít nhiều góp phần gây ô nhiễm do cản dòng chảy của nước, người dân đã khéo léo biến...
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...