Học thủ ngữ…

Emily Leah, cô bạn người Mỹ nhắn tin hỏi tôi có biết nơi nào dạy thủ ngữ bằng tiếng Việt hoặc tiếng Anh không. Cô sang Việt Nam dạy tiếng Anh đã gần ba năm rồi và cũng biết chút ít tiếng Việt. Tôi tự hỏi không biết tại sao cô lại muốn học thủ ngữ.

Chúng tôi hẹn nhau tại một quán cà phê. Emily chân thành nói mình có thể giao tiếp với người Việt bằng tiếng Việt và tiếng Anh vì đa số người Việt biết tiếng Anh. Với học viên, cô có thể nói thoải mái tiếng Anh. Tuy nhiên, cô thở dài: “Sau giờ dạy mình có kế hoạch đi thăm các trường khiếm thính hoặc nhà mở cho người khiếm thính. Nhiều người khiếm thính khá giỏi viết tiếng Anh, thế nhưng mình không thích kiểu “bút đàm”, tức trò chuyện qua chữ viết. Mình thích “nói” và hiểu trực tiếp từ họ qua ngôn ngữ của chính họ”. Emily kể chuyện, khi diễn tả câu “I love you” (tôi yêu thương bạn), cô bé khiếm thính chỉ vào mình và đưa tay đặt trở lại vào trái tim của bé. Emily cũng cho biết cô viết câu “I love you, too” (tôi cũng yêu thương bạn) cũng sẽ không cảm xúc bằng chính cô cũng biểu lộ tình cảm bằng tay giống như cô bé.

Tôi giới thiệu Emily cho một cựu sinh viên trường Đại học Văn Lang trước đây sinh hoạt trong câu lạc bộ Ba Lô Xanh, chuyên hướng dẫn kỹ năng sống, kỹ năng cắm trại và cả dạy thủ ngữ... để sinh viên tiếp cận với các em khiếm thính. T, “cô giáo” dạy thủ ngữ cho Emily hiện làm việc tại một văn phòng công chứng. Chính sự nhiệt tình của cô bạn người Mỹ đã khiến T tự nguyện dạy Emily vào mỗi chiều thứ 7, đặc biệt dạy miễn phí.

Một buổi sáng, Emily mời tôi và cả T đến dự lễ Thanksgivings (Lễ tạ ơn) tại nhà riêng của cô cùng với các em khiếm thính. Tôi rất ngạc nhiên khi cô “trò chuyện” cùng các em một cách “nhanh tay”, nếu nói theo ngôn ngữ là lưu loát. Tôi chợt thấy xấu hổ khi nghĩ rằng đến với các em khiếm thính trong các nhà mở chỉ cần “tờ giấy cây bút”, thời gian đâu học ngôn ngữ của các em. Thế nhưng cô bạn Emily của tôi đã làm được điều đó. Emily và T không cần thời gian viết rồi đọc suy nghĩ của các em. Với đôi tay, ánh mắt, khuôn mặt, nụ cười... họ hiểu nhau rất nhanh và rất nhiều. Sự cảm thông và sẻ chia yêu thương của họ đã vượt qua ranh giới của chữ viết. Họ cười, họ đập tay, họ nhảy lên sung sướng... Họ làm tất cả những gì một người bình thường có thể “giao tiếp” bằng tiếng nói. Điều mà chắc chắn Emily và T sẽ không làm được nếu trong trái tim họ không có một sự đồng cảm sâu xa với người khiếm thính.

Sơn Hạ

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Dạy bé gái tự vệ sinh
Dạy bé gái tự vệ sinh
Con chim biết dùng mỏ rỉa lông, con mèo, con chó biết dùng lưỡi để tự vệ sinh cơ thể, trẻ con cần học để biết tự giải quyết những nhu cầu cá nhân và các thao tác sau khi đi vệ sinh để không phải phiền người lớn (nhiều...
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Dạy bé gái tự vệ sinh
Dạy bé gái tự vệ sinh
Con chim biết dùng mỏ rỉa lông, con mèo, con chó biết dùng lưỡi để tự vệ sinh cơ thể, trẻ con cần học để biết tự giải quyết những nhu cầu cá nhân và các thao tác sau khi đi vệ sinh để không phải phiền người lớn (nhiều...
Gặp ở đâu?
Gặp ở đâu?
Tôi sa cơ lỡ vận, bí đường, ngồi uống trà đá nhìn thấy nhiều người cầm xấp vé số đi bán. Cách đây hơn hai mươi năm, nghề này còn ít người làm hơn bây giờ.
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn lâu nay được xem là một đức tính quan trọng của con người, là một trong những bài học đạo đức cơ bản được dạy cho trẻ em. Chẳng hạn, trong chương trình môn Giáo dục công dân lớp 6 có bài Biết ơn.
“Người quen” của ba, mẹ?
“Người quen” của ba, mẹ?
Cách đây chưa lâu, bé hàng xóm nhà tôi học lớp 2, trong lúc chờ mẹ đón ở cổng trường, bỗng có một người đàn ông dừng xe nói: “Mẹ cháu bận, nhờ chú đón con”.
Đổi nước
Đổi nước
Cái nắng gay gắt mùa này khiến nhiều nơi ở miệt Cà Mau bắt đầu phải đổi nước. Một chuyện tưởng chừng như đã cũ, nhiều người có khi đã quên, còn sắp nhỏ có lẽ chẳng mấy hình dung ra bởi đã quá quen với dòng nước ngầm sẵn...
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Cuối năm ngoái, tôi có dịp đến thăm Đền Thánh Giuse được xây dựng trên đồi Royal tại Montréal, Canada. Tôi không nói về lịch sử ngôi thánh đường nguy nga, là điểm hành hương xếp vào bậc nhất Canada, vì chỉ cần một nhấp chuột, bạn đọc có thể...
Khi cảm hứng cạn nguồn
Khi cảm hứng cạn nguồn
Ngành nghề sáng tạo không giống Google và AI, chỉ cần ra lệnh hoặc đặt yêu cầu là có ngay kết quả. Người chuyên viết lách, vẽ tranh phải rèn luyện kỹ năng, tìm kiếm tư liệu và cảm hứng bằng cách đọc sách báo, đi thực địa.