Hội Bài Chòi giữ hồn Xuân miền Trung

Dọc dải đất miền Trung từ thành phố Huế, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên đến Khánh Hòa, Bình Thuận…, tiếng trống, tiếng mõ, câu hô thường rộn ràng vang lên giữa sân đình rộng hay bãi đất trống mỗi khi lễ, Tết. Hội Bài Chòi bao đời đã trở thành món ăn tinh thần không thể thiếu trong nhịp sống của người dân.

1771931100839.jpg (4.10 MB)

Với người miền Trung, đi xem hội không đơn thuần là một cuộc vui. Đó là dịp để cười thả ga trước những câu hô hóm hỉnh, những màn ứng tác duyên dáng của nghệ nhân. Sức hút ấy từng được dân gian đúc kết bằng câu ca dao mộc mạc:“Rủ nhau đi đánh bài chòi/ Để cho con khóc đến lòi rún ra”. Một cách nói dí dỏm để diễn tả sự say mê đến quên cả thời gian.

UNESCO đã vinh danh nghệ thuật Bài Chòi Trung Bộ là Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại vào ngày 7.12.2017. Sự ghi nhận này không chỉ dành cho một trò chơi dân gian, mà còn là sự tôn vinh tinh thần sáng tạo, chất hài hước và tình yêu thơ ca của người dân miền Trung.

Bài Chòi là một loại hình nghệ thuật tổng hợp gồm dựng chòi, diễn xướng, âm nhạc, trò chơi và cả phần thưởng cho người may mắn. Người chơi ngồi trong những chòi tre lợp mái, lắng nghe “anh Hiệu” hoặc “chị Hiệu” hô những câu thai (thơ) ứng với từng quân bài. Mỗi câu hô là một lát cắt đời sống - khi là lời tỏ tình e ấp, lúc lại là tiếng cười châm biếm thói hư tật xấu.

“Anh Hiệu” hay “chị Hiệu” được ví là nghệ sĩ ẩn danh - cũng chính là nhân vật trung tâm của cuộc chơi. Họ là những nghệ sĩ dân gian diễn xướng những bài bản có sẵn lẫn những sáng tạo tức thời mang tính ngẫu hứng, những bài thơ ứng tác đậm dấu ấn cá nhân. Có thể nói, “anh Hiệu” chính là một nhà thơ dân gian. Hãy thử nghe một đoạn bài chòi:

“Chỗ này là chỗ vui chơi

Có trống nẫu nhịp, có cây kèn nẫu thổi ò í e.

Có rượu rồi lại có chè

Cô cứ gác chân tréo ngoảy ngồi nghe hô bài…”

Theo một số tài liệu nghiên cứu từ đầu thế kỷ XX, trong đó có công trình của học giả Pháp gốc Ba Lan G.L. Bouvier xuất bản tại Paris năm 1928 (Nhà nghiên cứu này đã dành riêng một chương có tiêu đề “Những bài hát phổ thông của người An Nam” để nói về Bài Chòi), thì Bài Chòi xuất hiện khoảng cuối thế kỷ XV. Từ những chòi canh rẫy dựng giữa vùng đất mới hoang sơ, người dân đã nghĩ ra cách hát đối đáp qua ống tre, dây nối... giữa các chòi để giải khuây. Lâu dần, sinh hoạt ấy phát triển thành một hình thức diễn xướng dân gian độc đáo.

Làn điệu Bài Chòi rất phong phú về tiết tấu: khi da diết, sâu lắng; lúc lại rộn ràng, giục giã. Chính sự linh hoạt ấy giúp nghệ nhân chuyển tải trọn vẹn câu chuyện đời - từ chuyện làng, chuyện biển đến tâm tư con người trong xã hội hiện đại. Phần thưởng trong hội chơi chỉ mang ý nghĩa tượng trưng, bởi điều níu chân người xem là cảm giác được hòa mình vào một không gian văn hóa cộng đồng đậm đà bản sắc.

Tại nhiều địa phương, hội Bài Chòi thường diễn ra nhiều lần trong năm, trong đó xôm tụ nhất là vào đầu năm Âm lịch. Tại Hội An, đêm Bài Chòi bên bờ sông Hoài đã trở thành một “đặc sản” văn hóa được duy trì mấy năm qua. Giữa không gian lung linh của Phố cổ Hội An, tiếng hô thai vang lên vừa sôi nổi, vừa nền nã, góp phần làm nên nhịp sống sinh động mà vẫn giữ nguyên vẻ trầm mặc đặc trưng của đô thị di sản. Ở đây, người ta gọi vui đó là “Hát Di sản trong lòng Di sản”.

Giữa muôn vàn lựa chọn giải trí ngày nay, hội Bài Chòi vẫn giữ được chỗ đứng riêng trong lòng người dân. Bởi hơn cả một trò chơi dân gian, đó là nơi ký ức cộng đồng được đánh thức, nơi tiếng cười vang lên giòn giã và nơi “hồn quê” miền Trung tiếp tục được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Rời hội Bài Chòi còn nghe văng vẳng ý tứ đầy thú vị:“Tôi bưng khay rượu nạm vàng. Chúc mừng năm mới an khang xóm làng...”.

Bình Minh

 

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Triết lý của giấc mơ
Triết lý của giấc mơ
Cơn mưa chiều làm xua tan cái nóng hầm hập trong căn phòng trọ chật cuối con đường nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi với tay lật lại cuốn Nhà giả kim đã sờn gáy.
Nơi Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu
Nơi Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu
Có vị trí tựa núi, hướng biển, Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu ngoài công trình nhà thờ còn có nhiều tượng, phù điêu đẹp.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội
Nhắc đến Chân phước Anrê Phú Yên, không thể không kể về Dinh Trấn Biên Phú Yên, là một trung tâm hành chánh, quân sự vang bóng một thời của Đàng Trong, cũng là nơi có nhà nguyện đầu tiên trong công cuộc truyền giáo ở Phú Yên.
Mùa trở về cuối cùng
Mùa trở về cuối cùng
Cuốn sách gần đây nhất tôi đọc mang tựa đề “Khi đàn sếu bay về phương Nam” của tác giả người Thụy Điển Lisa Ridzén. Câu chuyện viết về ông lão Bo sống một mình cùng chú chó tên Sixten.
Một biểu tượng của đức tin
Một biểu tượng của đức tin
Nhà thờ Mồ tuy chỉ là một ngôi nguyện đường khiêm tốn nhưng lại là nơi lưu giữ lịch sử đức tin kiên cường của cộng đoàn tín hữu Bà Rịa.
Về chữ “bèn” và “nhưng” trong câu Kinh Lạy Cha
Về chữ “bèn” và “nhưng” trong câu Kinh Lạy Cha
Kinh Lạy Cha vẫn được đọc hằng ngày trong phụng vụ, trong đời sống đạo đức bình dân, tuy nhiên có câu kinh khó hiểu.