Không "dạy" được phụ huynh

ThS - BS. LAN HẢI

Có một thực tế là trẻ con bậc mầm non và tiểu học lễ phép và kỷ luật ở lớp, chứng tỏ nhà trường dạy rất kỹ trong khi chính đứa trẻ ấy lúc ở nhà hoặc đi chỗ khác lại không làm được như vậy. Phải chăng ở môi trường khác, các em không được “văn ôn võ luyện” và đang dần học theo cái xấu của người lớn? Xin dẫn ra những tình huống “mắt thấy tai nghe”:

1. Chào hỏi và giao tiếp: Một bạn của tôi lên vùng cao thấy học sinh khi đi học về, gặp người lớn đều chào rất lễ phép, nhưng khi cùng cha mẹ đi thăm nhà ai đó hoặc đi chơi đâu về thì lại không chào. Hỏi ra mới biết, ở trường thầy cô dạy: “Khi đi học về nhà gặp người lớn là phải khoanh tay nói: “Con chào bố mẹ con đi học về” hoặc: “Cháu chào bác (chú, cô, dì...) cháu đi học về”, nên các em thực hiện rất “bài bản”. Còn ở nhà hoặc đi đâu chẳng thấy bố mẹ nói gì nên thôi không làm. Các con đến lớp lễ phép với thầy cô, thân ái với bạn bè, còn phụ huynh chen nhau đứng chờ con ở cổng trường chẳng may giẫm vào chân nhau hay va quẹt xe thì lại quay qua nói những lời rất khiếm nhã với nhau.

2. Cảm ơn: Một phụ huynh kể, hôm ấy trời tối nhập nhoạng rét mướt, chị đi đón con thì thấy một bé gái đứng co ro cạnh cổng trường vắng vẻ. Thương bé, mẹ con chị ở lại đợi cùng vì không đành lòng về trước. Gần 20 phút sau mẹ cháu phóng xe đến, miệng gầm rít vì bố quên đón. Con bé sợ mẹ thin thít leo lên xe, chỉ dám ngoái đầu lại lí nhí cảm ơn, còn bà mẹ phóng xe đi thẳng, vừa đi vừa chửi chồng. Một phụ huynh khác kể trên mạng xã hội: Sáng thứ bảy đón con ở lớp học thêm. Trong lúc đứng chờ trước cổng trường thì một cháu học sinh đến: “Chú ơi cho con gọi nhờ điện thoại báo bố con đến đón với”. Coi con người cũng như con mình nên anh ấy gọi giùm luôn. Đổ chuông được 2 hồi thì bên kia ngắt. Chờ vài phút gọi lại, kết quả vẫn thế. Cháu bé tần ngần: “Cho con gọi mẹ con vậy”. Anh ấy lại bấm số. Cũng lại hai hồi chuông thì báo “User busy”. Thằng bé cứ ngẩn ra lẩm bẩm: “Sao lại thế nhỉ!?”. Anh ấy đành nhắn một cái tin cho bố cháu để biết đường đến đón con kẻo lại thấy số máy lạ không biết ai gọi gì. Đứng một lúc lâu thì bố cháu đến đón. Thằng bé chạy đi mấy bước còn quay lại: “Con cám ơn chú!” trong khi ông bố lầm lì rồ ga phóng thẳng, không nói một lời.

3. Vứt rác: Các em ăn kẹo cao su biết giữ lại giấy gói, sau đó gói bã kẹo vào cẩn thận rồi chạy đi tìm thùng rác để bỏ vào. Chuốt bút chì không tìm thấy chỗ bỏ rác liền cầm trong lòng bàn tay (có bé bỏ vào túi quần) để lát nữa bỏ đúng chỗ. Trong khi khá nhiều người lớn vứt rác ra đường, vứt sang nhà hàng xóm mà vẫn hô hào bảo vệ môi trường. Đi chơi công viên, thấy lon bia con định cúi xuống nhặt thì bố tiện chân đá văng đi cho rộng đường, con hỏi sao mình không lượm bỏ thùng rác thì bố bảo: “Việc ấy là của mấy công nhân vệ sinh môi trường”. Một thầy giáo đang chạy xe trên đường ngay sau cặp vợ chồng chở đứa con mặc đồng phục học sinh và quàng khăn đỏ, bỗng nghe “bịch! bịch!” và 3 ly chè ăn xong được bà mẹ liệng xuống đường. Thầy chạy lên nhắc: “Sao chị không bỏ vào thùng rác ngay kia ạ?” thì ông chồng quay qua nói lớn: “Uống xong không vứt thì cầm làm đếch gì?”, bà vợ phụ họa: “Đàn ông mà nhiều chuyện thấy ớn”. Thầy hơi bị choáng với câu trả lời của hai “đấng sinh thành” trước mặt đứa con của mình. Trên đường về, thầy cứ nghĩ mãi: bố mẹ như thế, ở nhà họ dạy con cái giữ gìn vệ sinh chung thế nào nhỉ?

4. Vi phạm luật giao thông: Nhiều bậc phụ huynh đưa con đi học, sợ trễ giờ, sẵn sàng vượt đèn đỏ. Nếu kẹt xe, có người còn chở con leo lên vỉa hè như một làn đường dự phòng! Các bé lúc đầu còn mắc cỡ, ngại ngùng nhắc bố mẹ nhưng sau khi nghe giải thích: “sợ trễ...” thì từ đó còn reo hò thúc giục bố mẹ như trong cuộc đua kỳ thú (!).

5. Thật thà: Trẻ con vốn thật thà, không nói dối và không “nghĩ một đằng nói một nẻo”, nhưng có em lại học được tính ấy từ người lớn. Một bà giáo già phúc hậu muốn luyện học sinh viết chữ đẹp nên nhắc các em về xin cha mẹ mua lọ mực và bút sắt. Trước một tuần bà nhắc, trước vài ngày lại nhắc và trước một ngày nhắc lần cuối. Vậy mà vẫn có bốn trò mải chơi quên không mang lọ mực và bút sắt đến lớp, bà khẻ tay từng em cho nhớ, riêng một em thưa: “Dạ, sáng nay mẹ con vội quá quên không mang ạ” nên được cô giáo tha (vì là lỗi của mẹ). Cả nhà biết chuyện khen thằng bé tấm tắc, ra điều con mình khôn hơn các bạn. Có ông bố không muốn tiếp đoàn vận động ủng hộ bão lụt, sai con ra từ chối khéo. Thằng bé thật thà: “Bố cháu bảo cháu ra nói với các bác là bố đi vắng”, quay vào liền bị bố mắng.

Còn nhiều câu chuyện ngược đời giữa hành xử của con cái đang độ tuổi mầm non và tiểu học với cha mẹ của mình. Vậy mà nhiều bậc phụ huynh vẫn phê bình nhà trường dạy đạo đức cho học sinh không tốt và đổ lỗi việc con mình kém ngoan là do nhà trường.

Nhưng nhà trường chỉ “dạy được” học sinh, chứ đâu có “được dạy” phụ huynh?

ThS - BS. LAN HẢI

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Dạy bé gái tự vệ sinh
Dạy bé gái tự vệ sinh
Con chim biết dùng mỏ rỉa lông, con mèo, con chó biết dùng lưỡi để tự vệ sinh cơ thể, trẻ con cần học để biết tự giải quyết những nhu cầu cá nhân và các thao tác sau khi đi vệ sinh để không phải phiền người lớn (nhiều...
Gặp ở đâu?
Gặp ở đâu?
Tôi sa cơ lỡ vận, bí đường, ngồi uống trà đá nhìn thấy nhiều người cầm xấp vé số đi bán. Cách đây hơn hai mươi năm, nghề này còn ít người làm hơn bây giờ.
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn lâu nay được xem là một đức tính quan trọng của con người, là một trong những bài học đạo đức cơ bản được dạy cho trẻ em. Chẳng hạn, trong chương trình môn Giáo dục công dân lớp 6 có bài Biết ơn.
“Người quen” của ba, mẹ?
“Người quen” của ba, mẹ?
Cách đây chưa lâu, bé hàng xóm nhà tôi học lớp 2, trong lúc chờ mẹ đón ở cổng trường, bỗng có một người đàn ông dừng xe nói: “Mẹ cháu bận, nhờ chú đón con”.
Đổi nước
Đổi nước
Cái nắng gay gắt mùa này khiến nhiều nơi ở miệt Cà Mau bắt đầu phải đổi nước. Một chuyện tưởng chừng như đã cũ, nhiều người có khi đã quên, còn sắp nhỏ có lẽ chẳng mấy hình dung ra bởi đã quá quen với dòng nước ngầm sẵn...
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Cuối năm ngoái, tôi có dịp đến thăm Đền Thánh Giuse được xây dựng trên đồi Royal tại Montréal, Canada. Tôi không nói về lịch sử ngôi thánh đường nguy nga, là điểm hành hương xếp vào bậc nhất Canada, vì chỉ cần một nhấp chuột, bạn đọc có thể...