Mái ấm nhỏ chở che bệnh nhân nghèo

Giữa khu vực trung tâm sầm uất của Sài Gòn, có một mái ấm nép mình trong con hẻm nhỏ, lặng lẽ mở cửa đón những bệnh nhân từ khắp nơi tìm về. Ở đó, trong những ngày đau bệnh và chông chênh mưu sinh, nhiều người có được một chốn đi về để nghỉ ngơi, an tâm chữa bệnh.

567876.jpg (412 KB)
Các sinh hoạt diễn ra trong bầu khí thân tình

 

Âm thầm giữa lòng phố

Để tới mái ấm Mẹ An Ủi, phải đi vào sâu trong con hẻm 55 trên đường Trần Hưng Đạo (phường An Đông). Giữa khu dân cư đông đúc, căn nhà một trệt ba lầu hiện ra khá khiêm tốn, nép mình nơi cuối hẻm. Nếu không được chỉ dẫn trước, ít ai nghĩ rằng bên trong căn nhà ấy lại là chốn dừng chân của biết bao cảnh đời khó khăn đang trong hành trình điều trị bệnh, vì hoàn toàn không có bảng hiệu thông báo nào.

Mái ấm Mẹ An Ủi là cơ sở lưu trú miễn phí dành cho các bệnh nhân và người nhà nuôi bệnh tại các bệnh viện lớn lân cận như Chợ Rẫy, Phạm Ngọc Thạch, Đại học Y Dược… Được thành lập từ tháng 10 năm 2025, mái ấm là kết quả của những thao thức mục vụ hướng về người nghèo của các linh mục, tu sĩ dòng Augustinô Chân Đất, với sự hỗ trợ tài chính toàn phần từ một gia đình đạo đức và tốt lành.

Không gian mái ấm được sắp xếp khoa học, gọn gàng, với đầy đủ các khu vực chức năng từ phòng ngủ, nhà bếp đến khu giặt phơi, đảm bảo sự tiện nghi trong sinh hoạt với 34 giường, đáp ứng nhu cầu lưu trú cho cả bệnh nhân và thân nhân chăm sóc. Để thuận tiện cho việc đi lại, các bệnh nhân cao tuổi hoặc có sức khỏe yếu được ưu tiên bố trí tại tầng trệt, trong khi các tầng trên dành cho những người có thể trạng tốt hơn. Hiện nay mái ấm có 2 tu sĩ đồng hành. Mỗi ngày, các thầy từ nhà dòng chính ở Thủ Đức chạy xe máy vào quận 5, thay phiên nhau người trực ban ngày, người trực buổi đêm, để kịp thời hỗ trợ khi bệnh nhân cần.

559685.jpg (125 KB)

Ngoài việc lo chỗ ở, mái ấm còn hỗ trợ ba bữa ăn hằng ngày cho mọi người. Hằng tuần, các thầy đi chợ mua thực phẩm, việc nấu nướng được các bệnh nhân và người nhà tự phân công, hoặc cùng nhau chuẩn bị. Đến giờ cơm, mọi người quây quần dùng bữa chung. Song song đó, các sinh hoạt vệ sinh hằng ngày như quét dọn, lau nhà, đổ rác… cũng được chia nhau thực hiện, trong khả năng của từng người.

Thời gian lưu trú tại mái ấm thông thường kéo dài khoảng một tháng. Dầu vậy, với những trường hợp cần tiếp tục điều trị hoặc gặp khó khăn đặc biệt, các thầy vẫn linh động cân nhắc để bệnh nhân được ở lại thêm.

 

Mái nhà chung của những phận người xa lạ

Không chỉ là nơi lưu trú tạm thời, mái ấm Mẹ An Ủi dần trở thành một mái nhà chung, nơi những con người xa lạ gặp nhau trong hoàn cảnh đau bệnh, rồi gắn bó với nhau bằng sự cảm thông và sẻ chia.

Theo thầy Phêrô Nguyễn Đức Trọng - quản lý mái ấm - điều nhà dòng hướng đến không chỉ là chỗ ăn ở, mà là một môi trường sống gần gũi, thân thuộc. “Chúng tôi muốn xây dựng một bầu khí gia đình, để ai đến cũng cảm thấy như đang ở nhà. Mọi người vẫn làm những công việc quen thuộc, cùng nấu ăn, dùng cơm chung, sinh hoạt với nhau. Những dịp lễ như Giáng Sinh vừa rồi, mái ấm tổ chức tặng quà, mở tiệc nướng trên sân thượng, chơi trò chơi…, phần nào giúp các bệnh nhân có thêm tinh thần, không cảm thấy buồn tủi trong những dịp mà lẽ ra họ phải được ở bên gia đình”, thầy chia sẻ.

615480.jpg (287 KB)
Các bệnh nhân cao tuổi hoặc có sức khỏe yếu được ưu tiên ở tầng trệt

Những tháng gần đây, mái ấm đón tiếp khoảng 30 bệnh nhân, nhà dòng rất vui. Vui là vì thời gian đầu khi mới thành lập, do chưa được nhiều người biết đến, các thầy phải chủ động tìm đến các bệnh viện lớn như Chợ Rẫy vào mỗi buổi trưa để phát tờ rơi, giới thiệu về mái ấm, tìm kiếm những bệnh nhân nghèo cần nơi ăn chốn ở. Cuối tuần, lại đến các giáo xứ, nhờ các linh mục chánh xứ thông tin đến bà con giáo dân, đặc biệt là những người từ các tỉnh lên thành phố chữa bệnh, để nếu cần đều có thể tìm đến đây.

Lưu trú nơi mái ấm hơn một tháng nay, chị Kiều Thị Kim Tuyến, 46 tuổi, quê Vũng Tàu, đang điều trị tại bệnh viện Chợ Rẫy, không giấu được xúc động: “Thấy các thầy bôn ba khắp các bệnh viện để tìm giúp người nghèo mà rất xúc động. Càng cảm kích hơn trước sự sẵn sàng đón tiếp của mái ấm. Nhờ có chỗ này, tôi được có nơi ăn chốn ở để an tâm chữa bệnh. Không biết nói gì hơn ngoài tạ ơn Chúa và cảm ơn các thầy, các cha đã rất nhiệt tâm với người đau bệnh, một công việc mục vụ đòi hỏi nhiều hy sinh, tình thương và lòng quảng đại”.

Có một điểm đặc biệt là dù lo “trọn gói” chuyện ăn ở, nhưng nơi đây không kêu gọi và cũng không nhận hiện kim đóng góp. Các thầy chỉ nhận gạo, rau củ…, nếu có người ngỏ ý giúp. Không nằm ở quy mô lớn lao về cơ sở vật chất, giá trị của ngôi nhà này được thể hiện qua từng bữa cơm gia đình, từng chiếc giường chiếc chiếu, và sự hiện diện âm thầm của những người đồng hành. Và mái ấm Mẹ An Ủi vẫn ngày ngày chu toàn sứ mạng của mình, là cho người đau bệnh một chốn tạm nương thân để yên tâm chữa trị.

Anh Thư

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nếp nhà truyền đức tin
Nếp nhà truyền đức tin
Tuổi già có những niềm vui bình dị bên con cháu. Với tôi, mỗi ngày hai lượt đưa đón cháu ngoại đi học đã là một niềm vui.
Nhân phẩm là trung tâm trong truyền thông
Nhân phẩm là trung tâm trong truyền thông
Hướng về Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội lần thứ 60 với chủ đề “Giữ gìn khuôn mặt và tiếng nói của con người” hôm 17.5.2026, nhiều giáo phận ở Việt Nam đã tổ chức các hoạt động gặp gỡ, học hỏi và cử hành phụng vụ, suy tư...
Đừng hiểu sai mô hình chăm sóc người già của giáo xứ
Đừng hiểu sai mô hình chăm sóc người già của giáo xứ
Mấy số báo vừa qua, Công giáo và Dân tộc đã gợi mở một câu chuyện thiết thực qua bài viết về mô hình chăm sóc người già ở xứ đạo Suối Cát (GP Xuân Lộc), qua Trang Dư luận với những ý kiến mong muốn giáo xứ là điểm...
Nếp nhà truyền đức tin
Nếp nhà truyền đức tin
Tuổi già có những niềm vui bình dị bên con cháu. Với tôi, mỗi ngày hai lượt đưa đón cháu ngoại đi học đã là một niềm vui.
Nhân phẩm là trung tâm trong truyền thông
Nhân phẩm là trung tâm trong truyền thông
Hướng về Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội lần thứ 60 với chủ đề “Giữ gìn khuôn mặt và tiếng nói của con người” hôm 17.5.2026, nhiều giáo phận ở Việt Nam đã tổ chức các hoạt động gặp gỡ, học hỏi và cử hành phụng vụ, suy tư...
Đừng hiểu sai mô hình chăm sóc người già của giáo xứ
Đừng hiểu sai mô hình chăm sóc người già của giáo xứ
Mấy số báo vừa qua, Công giáo và Dân tộc đã gợi mở một câu chuyện thiết thực qua bài viết về mô hình chăm sóc người già ở xứ đạo Suối Cát (GP Xuân Lộc), qua Trang Dư luận với những ý kiến mong muốn giáo xứ là điểm...
Chọn "việc nhà đạo” làm nơi gắn bó
Chọn "việc nhà đạo” làm nơi gắn bó
Giữa nhịp sống hiện đại, khi nghề nghiệp thường được đo bằng thu nhập hay cơ hội thăng tiến, vẫn có những người âm thầm chọn một hướng đi khác: làm việc trong môi trường nhà đạo. Họ mang theo hành trang tri thức, chọn công việc trong tâm thế...
Giáo dục giới tính sứ mạng mục vụ cấp thiết
Giáo dục giới tính sứ mạng mục vụ cấp thiết
Trong hai ngày 16 và 17.5.2026, tại Trung tâm Thánh Mẫu Tàpao, giáo phận Phan Thiết đã tổ chức khóa tập huấn “Giáo dục giới tính cho thiếu nhi và thiếu niên”, quy tụ khoảng 200 tham dự viên gồm 60 linh mục trẻ, 30 nữ tu và 110 giáo...
Giáo tỉnh Hà Nội xây dựng kế hoạch đào luyện môn đệ thừa sai
Giáo tỉnh Hà Nội xây dựng kế hoạch đào luyện môn đệ thừa sai
Trong bối cảnh của năm mục vụ 2025-2026 về chủ đề “Mỗi Kitô hữu là môn đệ thừa sai”, chương trình tập huấn “Cùng nhau xây dựng kế hoạch đào luyện môn đệ thừa sai cho thiếu nhi và người trẻ hôm nay” do Ủy ban Loan báo Tin Mừng...
Sống điều đã học
Sống điều đã học
Hình ảnh những lớp giáo lý đông đúc vốn đã rất quen thuộc trong các giáo xứ, dễ đưa đến cảm giác yên tâm rằng việc đào tạo đức tin của thế hệ trẻ đang diễn ra vững vàng.
Ưu tư môi trường nơi một giáo phận miền sông nước
Ưu tư môi trường nơi một giáo phận miền sông nước
Ngày 6.5.2026, tại nhà thờ giáo xứ Đài Đức Mẹ Tân Hiệp, Ban Phát triển Con người toàn diện giáo phận Long Xuyên phối hợp với Ban Mục vụ Môi trường Tổng Giáo phận TPHCM đã tổ chức chương trình học hỏi về bảo vệ môi trường dành cho các...
Chuyện môi sinh ở các xứ đạo vùng Cái Sắn
Chuyện môi sinh ở các xứ đạo vùng Cái Sắn
Sáng Chúa nhật 10.5.2026, theo chuyến phà ngang sông Cái Sắn, chúng tôi đi theo tuyến đường ven kênh B1 để vào các giáo xứ dọc dòng kênh này. Con đường nhỏ hiện ra khá sạch sẽ, hai bên mé nước không còn cảnh chai nhựa, túi nilon hay rác...