Mừng lễ

(Lễ Thánh Gia - năm C - Lc 2,41-52)

“Hằng năm, cha mẹ Đức Giêsu trẩy hội đến Giêrusalem mừng lễ Vượt Qua” (Lc 2,41)

Tham dự các bữa tiệc thường là nét đặc trưng người Do Thái cử hành các lễ hội trong đạo.

unnamed.jpg (74 KB)

Mừng lễ trong các dịp đặc biệt:

- Để ghi nhận một giao ước: “Ông Giacob dâng lễ trên núi và mời anh em họ hàng đến dùng bữa. Họ dùng bữa và nghỉ đêm trên núi” (St 31,54: Hy lễ và bữa ăn là yếu tố rất quan trọng trong tiến trình ghi nhận giao ước. X. St 26,28-31 Xh 24,11; 1Cr 11,25-26).

- Hôn lễ: “Cha ông đã xuống gặp người phụ nữ và tại đó, ông Samson làm một bữa tiệc, vì các trai tráng vẫn làm như thế” (Tl 14,10; x. St 29,27; Et 2,18; Mt 22,2; Ga 2,1-10; Kh 19,9).

- Các lễ mừng của gia đình: “Ông Abraham làm tiệc lớn ngày Isaac cai sữa” (St 21,8; x. Lc 15,23-24).

- Các lễ mừng dân tộc, như khi Ađôngiahu toan tính lên ngôi, đã “sát tế bò, bê béo chiên cừu vô số kể, rồi mời tất cả các hoàng tử, các người chỉ huy quân đội, tư tế Epgiatha…” (1V 1,25; x. Et 9,17).

Các lễ mừng tôn giáo của dân Do Thái:

- Lễ Vượt Qua (hay là lễ Bánh Không Men) để mừng cuộc xuất khỏi Ai Cập: “Ngươi sẽ giữ tục lệ mừng lễ Bánh Không Men …” (Xh 23,15; Đnl 16,1-3; Lv 23,4-6; 2Sb 35,17; Mt 26,17; Lc 2,41).

- Lễ Ngũ Tuần, lễ mừng mùa gặt sớm: “Ngươi sẽ mừng lễ các Tuần, dâng lúc mì đầu mùa, rồi mừng lễ thu hoạch cuối năm” (Xh 34,22: Trong Cựu Ước lễ Ngũ Tuần còn được biết đến như lễ Các Tuần, lễ Thu hoạch. X. Xh 23,16; Ds 28,26).

- Lễ mùa gặt để mừng việc thu hoạch vào mùa Thu: “Ngươi cũng sẽ giữ tục lệ mừng lễ Mùa Gặt, lễ dâng của đầu mùa, do sức lao động ngươi làm ra, do công người gieo cấy ngoài đồng, rồi ngươi sẽ giữ tục lệ mừng lễ Thu Hoạch vào cuối năm, khi ngươi thu hoạch hoa màu ngoài đồng ngươi đã làm ra” (Xh 23,16; x. Lv 23,34; Đnl 16,13; Et 3,4; Nkm 8,14; Dcr 14,16).

- Lễ Cung Hiến Đền Thờ, mừng việc tái thiết đền thờ: “Khi ấy, ở Giêrusalem người ta đang mừng lễ Cung Hiến Đền Thờ” (Ga 10,22).

- Lễ Purim, để mừng sự giải thoát: “Đó là ngày mười ba thánh Ada. Ngày mười bốn cùng tháng, họ nghỉ ngơi và biến ngày này thành một ngày tiệc tùng vui vẻ” (Et 9,17; x. Et 9,22.26).

Việc mừng lễ trong Dân Chúa: “Ông Etra nói với dân chúng rằng: Anh em hãy về ăn thịt béo, uống rượu ngon, và giữ phần cho những người không sẵn của ăn, vì hôm nay là ngày thánh hiến cho Chúa chúng ta …” (Nkm 8,10.11). Trong Giáo hội sơ khai, Dân Chúa: “Khi làm lễ bẻ bánh tại tư gia, họ dùng bữa với lòng đơn sơ vui vẻ” (Cv 2,46; 1V 3,15; Et 8,17; 9,17; G 1,4).

Việc mừng lễ nơi các người vô đạo:

- Đó là những buổi chè chén say sưa (x. 1Sm 30,16; Đn 5,1; Mc 6, 21-28).

- Các Kitô hữu được cảnh báo và chỉ thị đối với những lễ hội của dân ngoại (1Cr 10,27-28; 1Pr 4,3-4)

Việc mừng lễ có khi là dịp phạm tội, theo lời đã chép: “Dân đã ngồi xuống để ăn uống, rồi lại đứng lên chơi đùa” (1Cr 10,7; x. Xh 32,6; 1Sm 25,36; 2Sm 13,28; Kb 2,15; 1Cr 10,28).

Việc mừng lễ là cơ hội của ân phúc, như tiệc mừng tại nhà ông Lêvi (Lc 5,29; x. Mc 2,16-17; Lc 15,2).

Việc nừng lễ được Chúa Giêsu bảo vệ (Mt 11,19 // Lc 7,34-35; Mt 9,14-15 // Mc 2,18-20 // Lc 5,33-35).

Việc mừng lễ biểu trưng các phúc lành (Mt 22,2; Cn 9,1-6; Is 25,6; 55,1-2 Lc 16,15; Kh 3,20).

Việc mừng lễ trên thiên đàng: “Hạnh phúc thay kẻ được mời đến dự tiệc cưới con chiên” (Kh 19,9; x. Mt 1,11).

Linh Mục phaolô PHẠM QUỐC TÚY - GP PHÚ CƯỜNG

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Người Do Thái
Người Do Thái
Đây là tên để chỉ các miêu duệ dân nước Giuđa sau thời lưu đày và cả những người theo đạo của họ, dù họ thuộc các dân tộc khác. Danh xưng này được sử dụng rộng rãi trong Tân Ước với những điểm nhấn khác nhau.
Chúa Giêsu Kitô và thần tính của Người
Chúa Giêsu Kitô và thần tính của Người
Sự ngang hàng và tương đồng của Đức Giêsu Kitô như là Thiên Chúa được bày tỏ rõ rệt trong Tân Ước và cũng được tàng ẩn trong các lời nói, việc làm của Chúa Giêsu Kitô.
Chúa Thánh Thần hoạt động trong thế gian
Chúa Thánh Thần hoạt động trong thế gian
“Thần Khí sự thật... thế gian không thấy và cũng chẳng biết Người” (Ga 14,17)
Người Do Thái
Người Do Thái
Đây là tên để chỉ các miêu duệ dân nước Giuđa sau thời lưu đày và cả những người theo đạo của họ, dù họ thuộc các dân tộc khác. Danh xưng này được sử dụng rộng rãi trong Tân Ước với những điểm nhấn khác nhau.
Chúa Giêsu Kitô và thần tính của Người
Chúa Giêsu Kitô và thần tính của Người
Sự ngang hàng và tương đồng của Đức Giêsu Kitô như là Thiên Chúa được bày tỏ rõ rệt trong Tân Ước và cũng được tàng ẩn trong các lời nói, việc làm của Chúa Giêsu Kitô.
Chúa Thánh Thần hoạt động trong thế gian
Chúa Thánh Thần hoạt động trong thế gian
“Thần Khí sự thật... thế gian không thấy và cũng chẳng biết Người” (Ga 14,17)
Thành thánh
Thành thánh
Thành Thánh, theo Thánh Kinh, là danh hiệu của thành Jerusalem, trung tâm tôn giáo và chính trị của dân Do Thái.
Cửa chuồng chiên
Cửa chuồng chiên
Cửa mở để qua lại, ra vào: cửa diễn tả sự đón tiếp (G 31,32; 1Cr 16,19), cửa cũng ngăn cản để bảo vệ (Ga 20,19) hoặc từ chối (Mt 25,10).
Mặt
Mặt
Xem mặt mà bắt hình dong. Những đặc tính của khuôn mặt được nhận diện có tính cá vị. Khuôn mặt cho thấy tính tình và thái độ. Việc tỏ mặt hay hướng mặt về một người hay một vật nào đó cho thấy sự kính trọng, ưng thuận hay...
Hơi thở
Hơi thở
Hình ảnh hơi thở thường được dùng để truyền đạt yếu tính và quyền lực thiêng liêng, không nhìn thấy được mà chỉ thấy hiệu quả, bao gồm cả cá vị và hành động của Chúa Thánh Thần.
Chạy
Chạy
Thánh Kinh đưa ra hình ảnh “chạy” với cả hai nghĩa đen và biểu tượng. Hình ảnh đời sống Kitô hữu như là một cuộc chạy thật ấn tượng.
Đức Giêsu Kitô là Chúa
Đức Giêsu Kitô là Chúa
Chúa, danh hiệu ghi nhận uy thế lời Chúa Giêsu Kitô giảng dạy: “Dựa vào lời của Chúa, chúng tôi nói với anh em” (1Tx 4,15; Cv 11,16; 20,35; 1Cr 7,10).