Nền tảng đời sống gia đình là chấp nhận nhau

Gia đình là một cộng đồng ngôi vị, nơi đó, mỗi người chấp nhận chính “cái tôi” của nhau, nghĩa là chấp nhận mọi sự thuộc về “cái tôi” ấy, chứ không phải chỉ là đón nhận một nét đẹp của thân thể, một đức tính, một tài năng nào đó, hoặc một điều sở hữu của nhau. Chính vì thế, trong gia đình, mọi người có thể phó thác hoàn toàn cho nhau, và có thể trông cậy vào nhau trong tất cả hành trình cuộc đời con người. Trong Tông huấnĐời sống Gia đình, Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II viết:

“Gia đình được thiết lập do tình yêu thương và được sinh động cũng do tình yêu thương, là một cộng đồng các ngôi vị: đôi bạn là nam và nữ, cha mẹ và con cái, họ hàng. Bổn phận đầu tiên của nó là trung thành sống thực tại của sự hiệp thông trong một cố gắng bền bỉ nhằm thăng tiến một cộng đồng đích thực gồm các ngôi vị.

Nguyên lý nội tại, sức mạnh thường xuyên và mục đích cuối cùng của một sức mạnh như thế chính là tình yêu thương: cũng như không có tình yêu thương gia đình nếu không phải là một cộng đồng các ngôi vị, thì cũng thế, không có tình yêu thương, gia đình không thể sống, lớn lên và tự hoàn thiện xét như một cộng đồng các ngôi vị”. [số 15]

Gia đình (bai cha viễn).jpg (62 KB)

Một em bé mồ côi luôn mong tìm được một mái ấm gia đình, mong có ai đó nhận mình là con, và mình được là anh, là em của một ai khác. Nhưng điều đó không phải là dễ; bởi vì, trong khi chưa có tình yêu thương để chấp nhận trọn vẹn “cái tôi” của nhau, người ta đã dễ dàng bị đụng chạm vì cá tính hoặc vì những thói xấu của nhau. Tình thương hại và thái độ bố thí hoàn toàn không thể giúp con người có thể đón nhận những người “nhân vô thập toàn” được. Khi ấy, chỉ cần một trục trặc nhỏ cũng có thể làm lung lay một đời sống chung không có nền tảng.

Ngược lại, trong đời sống gia đình, dĩ nhiên là vẫn luôn có những khác biệt, những xung đột, và luôn gặp thấy những con người “nhân vô thập toàn”. Tuy nhiên, bên dưới, nền tảng của đời sống này lại chính là thái độ chấp nhận nhau vô điều kiện, là thái độ thuộc về nhau, đón nhận tha nhân như cha của tôi, mẹ của tôi, con của tôi, anh chị em của tôi… Chính nền tảng ấy giúp con người có thể hóa giải những khác biệt, vượt qua những xung đột.

Quả thật, một con người tệ hại nhất vẫn có thể có người thương, cụ thể là bà mẹ của anh ta, người đã dám chấp nhận con người tệ hại ấy như là người của mình. Căn bản của đời sống chung không thể tìm thấy nơi sự hòa hợp trên bề mặt, nhưng chính là ở nền tảng của sự chấp nhận bản thân của nhau. Trên nền tảng ấy, mới có thể dàn xếp những trục trặc, hòa giải những xung đột với nhau. Thiếu nền tảng này, sẽ chỉ còn biết yêu sách lẫn nhau, soi mói lẫn nhau, tranh giành quyền lợi của nhau và không bao giờ có thể thực sự xây dựng một cuộc sống chung vững bền được. Không có người hy sinh, chịu thua lỗ vì đã chấp nhận, yêu thương người thuộc về mình, thì không thể nào êm xuôi một việc gì cả

“Cho thì có phúc hơn là nhận” [Cv 20,35], lời đó không phải chỉ có nghĩa là cho đi một điều tương đối và giới hạn, cho đi những điều mình sở hữu; và dĩ nhiên “Cho thì có phúc hơn là nhận” càng không có nghĩa là một cách làm phúc bố thí để lập công đời sau. Trao tặng ở đây phải đạt đến mức độ của những người biết cho đi chính bản thân mình, tức là biết đón nhận người khác là anh chị em, và sống trong sự hiệp thông của gia đình Thiên Chúa. Khi chúng ta hiểu được mình thuộc về nhau, thì mới có thể trao tặng bản thân cho nhau và tìm thấy niềm vui vì sự trao tặng, ngay cả khi đánh liều chính bản thân của mình.

Điều đó giúp mỗi người biết trân trọng những giá trị hết sức cao đẹp của đời sống gia đình; nơi đây, một cách tự nhiên và khá phổ biến trong cuộc đời, mỗi người đều được mời gọi thực hiện vận mạng đời mình và có nhiều khả năng được phú bẩm sẵn để hoàn thành vận mạng ấy; nơi đây, những con người “nhỏ bé” và “tầm thường” nhất theo cách đánh giá của xã hội vẫn có khả năng sống trọn vẹn vận mạng của mình; nơi đây, những công việc nhỏ bé nhất của đời sống thường ngày, lo bữa ăn hằng ngày, may vá, giặt giũ, quét nhà, chăm sóc cho con… vẫn có thể là những điều tuyệt diệu của một tình yêu dâng tặng chính bản thân mình cho người mình thương yêu; nơi đây, mỗi con người, với tất cả tính tương đối của thân phận con người, lại có thể bộc lộ “khát vọng tuyệt đối”, thể hiện được giá trị tuyệt đối của phẩm giá con người: “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15,13).

" Khi chúng ta hiểu được mình thuộc về nhau, thì mới có thể trao tặng bản thân cho nhau và tìm thấy niềm vui vì sự trao tặng, ngay cả khi đánh liều chính bản thân của mình. "

Linh mục Giuse Nguyễn Trọng Viễn, dòng Ða Minh

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Để hiểu Chúa Thánh Thần
Để hiểu Chúa Thánh Thần
Người môn đệ thừa sai là người “được Chúa Thánh Thần thánh hóa và tỏa sáng bằng các ân sủng của Ngài”. Nhưng muốn được Chúa Thánh Thần thánh hóa, người đó phải hiểu Ngài là ai và phải làm gì để nối kết với Ngài.
Chúa Giêsu lên trời
Chúa Giêsu lên trời
Trời ở đây không phải là một khoảng không gian rõ rệt ở trên đầu mọi người, nhưng là một tình trạng. Sách Giáo lý Hội Thánh Công giáo nói đến điều này trong nhiều số, từ 659-667, 2794-2796.
Mấy suy nghĩ từ tháng dâng hoa
Mấy suy nghĩ từ tháng dâng hoa
Trong Hội Thánh Việt Nam, tháng Năm quen gọi là tháng hoa. Tại các nhà thờ, ít là chiều thứ Bảy, thường có nghi thức dâng hoa kính Ðức Mẹ. Ðây là một truyền thống đạo đức giàu gợi ý.
Để hiểu Chúa Thánh Thần
Để hiểu Chúa Thánh Thần
Người môn đệ thừa sai là người “được Chúa Thánh Thần thánh hóa và tỏa sáng bằng các ân sủng của Ngài”. Nhưng muốn được Chúa Thánh Thần thánh hóa, người đó phải hiểu Ngài là ai và phải làm gì để nối kết với Ngài.
Chúa Giêsu lên trời
Chúa Giêsu lên trời
Trời ở đây không phải là một khoảng không gian rõ rệt ở trên đầu mọi người, nhưng là một tình trạng. Sách Giáo lý Hội Thánh Công giáo nói đến điều này trong nhiều số, từ 659-667, 2794-2796.
Mấy suy nghĩ từ tháng dâng hoa
Mấy suy nghĩ từ tháng dâng hoa
Trong Hội Thánh Việt Nam, tháng Năm quen gọi là tháng hoa. Tại các nhà thờ, ít là chiều thứ Bảy, thường có nghi thức dâng hoa kính Ðức Mẹ. Ðây là một truyền thống đạo đức giàu gợi ý.
Thần Khí sự thật
Thần Khí sự thật
Chúa Giêsu đã dặn dò các môn đệ trước khi Người lên trời: “Chúa Thánh Thần là Đấng Bảo Trợ khác đến ở với anh em luôn mãi. Đó là Thần Khí Sự thật”. Nhưng Thần Khí là ai và mỗi người phải làm gì để cảm nhận được Ngài?
Con đường sự thật và sự sống
Con đường sự thật và sự sống
Giáo hội mời gọi ta nhìn vào Đức Giêsu như con đường dẫn đến sự thật toàn diện và sự sống vĩnh hằng để đồng hành với Chúa và với nhau.
Cửa chuồng chiên
Cửa chuồng chiên
Giáo hội luôn mời gọi tín hữu nhìn vào Đức Giêsu như vị mục tử nhân lành để cầu nguyện cho ơn thiên triệu linh mục và tu sĩ. Đây là cơ hội nhìn vào cánh đồng truyền giáo tại Việt Nam để xem tình trạng các linh mục, tu...
Đồng hành  với Đấng Phục Sinh
Đồng hành với Đấng Phục Sinh
Đức Giêsu Phục Sinh đang đồng hành với mỗi người tín hữu như với hai môn đệ đi về Emmaus. Chính Đấng Phục Sinh giúp ta giữ vững được niềm vui, bình an và hy vọng trước tất cả những đau khổ, thử thách, thất bại trong cuộc đời.
Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn gặp gỡ Đức Giáo Hoàng Lêô XIV
Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn gặp gỡ Đức Giáo Hoàng Lêô XIV
Trong khuôn khổ chuyến thăm và làm việc tại Italia từ ngày 11-15.4.2026, theo TTXVN, chiều ngày 11.4.2026 (giờ Việt Nam), Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn đã gặp gỡ Đức Giáo Hoàng Lêô XIV tại Vatican. Dịp này, Chủ tịch Quốc hội đã trao thư của Tổng Bí...
Gặp Chúa Phục Sinh  giàu lòng thương xót
Gặp Chúa Phục Sinh giàu lòng thương xót
Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã muốn lễ Chúa nhật thứ hai sau Phục Sinh được dành đặc biệt cho việc tôn sùng Thiên Chúa giàu lòng thương xót.