Ngày về với con tim đong đầy

Tôi cảm tạ Thiên Chúa vì biết bao hồng ân Người đã dành cho chị em chúng tôi, và cảm ơn hội dòng đã cho tôi có cơ hội đặc biệt này. Tôi còn nhớ mới ngày nào cùng chị em chào cộng đoàn để lên đường vào tâm dịch hỗ trợ tuyến đầu. Ấy thế mà, thời gian thấm thoắt đã trôi qua hai tháng, biết bao kỷ niệm vui buồn đáng trân quý, biết bao bài học sẻ chia, đong đầy tình người giữa các bác sĩ, điều dưỡng, thiện nguyện viên, nhất là nhớ mãi ánh mắt, nụ cười và cả những giọt nước mắt của các bệnh nhân. Những cảm nghiệm này tôi không sao quên được trong thời gian phục vụ tại bệnh viện Hồi Sức Covid-19.

Khởi đi từ lời mời gọi của Ðức Tổng, cùng lời cầu nguyện mỗi ngày của chị em trong cộng đoàn và của cả hội dòng, tôi lên đường với tinh thần phấn khởi, mặc dù trước đây tôi rất sợ đến bệnh viện, dù chỉ là đi thăm người bệnh. Nhưng lần này thì khác, tôi chuẩn bị với lòng hăng hái của người trẻ, dường như tình yêu đã lấp đầy cảm giác sợ hãi, tôi chuẩn bị mọi thứ để bảo vệ tốt cho bản thân, cũng như để mình có thể chăm sóc cho bệnh nhân một cách tốt nhất.

Ngày đầu tiên, tôi khá vất vả vì mọi thứ còn mới lạ từ công việc dọn dẹp vệ sinh, giúp bệnh nhân vệ sinh cá nhân như gội đầu, đánh răng, thay tã… nghe thì dễ nhưng khi được tiếp xúc thực tế thật không đơn giản chút nào vì “cái sợ” ngăn trở, làm thế nào để không bị lây nhiễm, làm thế nào để đảm bảo an toàn cho mình và cho cả bệnh nhân đang thở ôxy...Dường như từ trước đến giờ, tôi chưa từng làm những công việc này cho ba mẹ hay những người thân của mình. Tôi thầm tạ ơn Chúa đã cho ba mẹ tôi khỏe mạnh ở quê nhà và cũng đang cầu nguyện cho tôi trong chuyến đi này. Tôi tự nhắc nhở, hãy coi mọi người là người thân, trái tim mình dành trọn vẹn cho bệnh nhân, những chi thể đau bệnh của Chúa Giêsu. Tình yêu thương sẽ lớn hơn những nỗi sợ hãi. Nhưng, đó chỉ là một chút khó khăn lúc đầu thôi, còn bây giờ tôi đã quen và cũng là người hướng dẫn cho tình nguyện viên mới.

Với tôi, dấn thân đi vào môi trường dịch bệnh này, tôi làm tất cả bằng con tim, mặc dù tiếp xúc trực tiếp với người bệnh, nguy cơ lây nhiễm cao, nhưng nếu chẳng may bị nhiễm bệnh, tôi vẫn sẵn sàng chấp nhận trong tinh thần tín thác. Chẳng phải là một nhân viên y tế chuyên nghiệp, nhưng tôi vẫn cảm nghiệm được câu nói “lương y như từ mẫu” luôn hiện hữu ở đây, nơi bệnh viện này, chính thời điểm này, và là cơ hội để tôi có thể sống trọn vẹn linh đạo, đặc sủng, sứ mạng của dòng Nữ tỳ Chúa Giêsu Linh mục. Khi phục vụ các bệnh nhân, tôi học được nhiều bài học quý giá, từ học sự khiêm nhường, kiên nhẫn, cho đến học yêu thương và nhất là cảm nhận được tình gia đình thiêng liêng nơi môi trường này.

“Hãy đến mà xem”, hãy đến thì mới có thể thấy được bệnh nhân cô đơn đến dường nào. Họ không có người thân bên cạnh, với những ánh mắt của sự thất vọng tột cùng, có những ánh mắt của sự cầu cứu như muốn thốt lên: “Con ơi, cô sợ lắm, cứu cô với!”. Lòng tôi như thắt lại chỉ biết nắm chặt đôi tay, nói những lời động viên, “cố lên cô nhé!”. Có khi chúng tôi cùng nhau đọc thầm lời kinh Kính Mừng hay một lời nguyện... Nơi đây, chỉ có bác sĩ, điều dưỡng và các tình nguyện viên chúng tôi đóng vai trò là những người thân thiết thực sự của họ. Cũng chính nơi đây đã trở thành một phần trong ngày sống của tôi, trò chuyện chia sẻ, cười nói vui vẻ, bên những giọt nước mắt lo lắng, của sự chia ly, của tình người. Nơi đây, tôi cảm nhận được trái tim đủ đầy của những người khoác trên mình chiếc áo blouse trắng, họ luôn hy sinh, cố gắng để giành sự sống trước cửa tử thần cho bệnh nhân. Những giọt mồ hôi, những ánh mắt vui sướng khi cấp cứu thành công, những giọt nước mắt của sựthất vọng khi họ không thể...

Ra ca trực, trong khi chờ xe đón về, cả bầu trời xám xịt cơn mưa kéo đến, bỗng dưng cầu vồng xuất hiện sáng cả góc chân trời, tôi chợt nhớ lại những ánh mắt và nụ cười của các bệnh nhân khi được giúp đỡ lấy nước, sữa, đút ăn, thay tã, cắt tóc, gội đầu... Có người thốt lên: “Tội các con quá! Ăn chưa, hay ăn chút bánh này đi con, khi nào con mới về?”. Nghẹn ngào cảm động, tôi trả lời: “Con sắp về rồi, tí nữa về con ăn, cô mau khỏe nhé!”. Có ông cụ đã bị lẫn nói với tôi, “thương con quá, nghĩa nặng tình sâu…”. Dù ông không nói được hết câu, tôi vẫn hiểu, vui vẻ nói đùa, giúp ông và các bệnh nhân chung quanh mỉm cười, vơi đi phần nào đau đớn của bệnh tật.

Tôi nhận ra, trong cơn mưa ảm đạm của đại dịch, đâu đó trong sự thất vọng bi quan vẫn xuất hiện những cầu vồng yêu thương từ những quan tâm nhỏ bé. Cuộc đời vẫn còn niềm hy vọng khi tình người được san sẻ, đỡ nâng. Tôi và mọi người đều mong chờ ngày ấy mau đến. “Sơ ơi, hôm nay con về”, “thầy ơi, mai con về”, không hạnh phúc nào lớn hơn khi thấy bệnh nhân được xuất viện, thiếu điều tôi nhảy lên vì vui sướng. Có buổi chiều, tôi chợt nghe tiếng hát trong khoa, vào phòng thấy hai ông đang mở điện thoại hát karaoke rất vui, ông nói: “Hát cho đời nó vui”. Thế là tôi cùng hát với ông. Cuộc sống này nếu chỉ toàn chuyện buồn thì cầu vồng đã không xuất hiện; có những niềm vui nhỏ bé nhưng đã lan tỏa cho mọi người chung quanh.

Thời gian hai tháng không quá dài cũng không ngắn, đủ để cho tôi học được nhiều điều

Thời gian hai tháng không quá dài cũng không ngắn, đủ để cho tôi học được nhiều điều, giúp tôi trưởng thành và đủ để tôi nói rằng: Cảm ơn tất cả những người tôi đã được gặp, được tiếp xúc, được phục vụ trong hành trình vừa qua, tất cả tình cảm được đan dệt đã tạo cho tôi những cung bậc cảm xúc không thể nào quên. Tôi thật nghẹn ngào và buồn khi sắp phải chia tay mọi người, chia tay với công việc, chia tay với gia đình lớn này để trở về. Nhưng, dẫu sao tôi vẫn tin rằng dù ở đâu, chúng ta cũng vẫn tiếp tục nối dài vòng tay yêu thương bằng những hành động nhỏ bé với một tình yêu đủ lớn. Tôi ước mong cuộc sống tươi đẹp sẽ mau trở lại, để không còn chứng kiến những ca bệnh thở thoi thóp bên chiếc máy chằng chịt dây và ống, sẽ không còn thấy những cảnh chia ly không đáng có.

Tôi thầm tạ ơn Chúa đã cho tôi có một chuyến đi ra khỏi con người mình, ra khỏi vỏ ốc an toàn để đến với những anh chị em đau khổ. Tạ ơn Chúa đã cho tôi một dũng khí đủ lớn để đến với bệnh nhân và chạm vào họ bằng một tình yêu của Chúa, cúi xuống nâng họ lên trong vòng tay của Ðức Kitô. Tạ ơn Chúa đã cho tôi biết đong con tim thật đầy là chính lúc cho đi tất cả bằng tình yêu!

Nữ tu Têrêsa Phạm Nguyên Thảo Hiền

Dòng Nữ tỳ Chúa Giêsu Linh mục

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nếp nhà truyền đức tin
Nếp nhà truyền đức tin
Tuổi già có những niềm vui bình dị bên con cháu. Với tôi, mỗi ngày hai lượt đưa đón cháu ngoại đi học đã là một niềm vui.
Nhân phẩm là trung tâm trong truyền thông
Nhân phẩm là trung tâm trong truyền thông
Hướng về Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội lần thứ 60 với chủ đề “Giữ gìn khuôn mặt và tiếng nói của con người” hôm 17.5.2026, nhiều giáo phận ở Việt Nam đã tổ chức các hoạt động gặp gỡ, học hỏi và cử hành phụng vụ, suy tư...
Đừng hiểu sai mô hình chăm sóc người già của giáo xứ
Đừng hiểu sai mô hình chăm sóc người già của giáo xứ
Mấy số báo vừa qua, Công giáo và Dân tộc đã gợi mở một câu chuyện thiết thực qua bài viết về mô hình chăm sóc người già ở xứ đạo Suối Cát (GP Xuân Lộc), qua Trang Dư luận với những ý kiến mong muốn giáo xứ là điểm...
Nếp nhà truyền đức tin
Nếp nhà truyền đức tin
Tuổi già có những niềm vui bình dị bên con cháu. Với tôi, mỗi ngày hai lượt đưa đón cháu ngoại đi học đã là một niềm vui.
Nhân phẩm là trung tâm trong truyền thông
Nhân phẩm là trung tâm trong truyền thông
Hướng về Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội lần thứ 60 với chủ đề “Giữ gìn khuôn mặt và tiếng nói của con người” hôm 17.5.2026, nhiều giáo phận ở Việt Nam đã tổ chức các hoạt động gặp gỡ, học hỏi và cử hành phụng vụ, suy tư...
Đừng hiểu sai mô hình chăm sóc người già của giáo xứ
Đừng hiểu sai mô hình chăm sóc người già của giáo xứ
Mấy số báo vừa qua, Công giáo và Dân tộc đã gợi mở một câu chuyện thiết thực qua bài viết về mô hình chăm sóc người già ở xứ đạo Suối Cát (GP Xuân Lộc), qua Trang Dư luận với những ý kiến mong muốn giáo xứ là điểm...
Ngôi thánh đường tám mái tại Đồng Nai
Ngôi thánh đường tám mái tại Đồng Nai
Hiện diện tại vùng đất giáo hạt Túc Trưng, thuộc giáo phận Xuân Lộc, nhà thờ Tam Phú suốt hơn 65 năm qua vẫn sừng sững như một kiệt tác kiến trúc độc bản. Mỗi chi tiết, mỗi đường nét và hình dáng của công trình này đều mang một...
Chọn "việc nhà đạo” làm nơi gắn bó
Chọn "việc nhà đạo” làm nơi gắn bó
Giữa nhịp sống hiện đại, khi nghề nghiệp thường được đo bằng thu nhập hay cơ hội thăng tiến, vẫn có những người âm thầm chọn một hướng đi khác: làm việc trong môi trường nhà đạo. Họ mang theo hành trang tri thức, chọn công việc trong tâm thế...
Giáo dục giới tính sứ mạng mục vụ cấp thiết
Giáo dục giới tính sứ mạng mục vụ cấp thiết
Trong hai ngày 16 và 17.5.2026, tại Trung tâm Thánh Mẫu Tàpao, giáo phận Phan Thiết đã tổ chức khóa tập huấn “Giáo dục giới tính cho thiếu nhi và thiếu niên”, quy tụ khoảng 200 tham dự viên gồm 60 linh mục trẻ, 30 nữ tu và 110 giáo...
Giáo tỉnh Hà Nội xây dựng kế hoạch đào luyện môn đệ thừa sai
Giáo tỉnh Hà Nội xây dựng kế hoạch đào luyện môn đệ thừa sai
Trong bối cảnh của năm mục vụ 2025-2026 về chủ đề “Mỗi Kitô hữu là môn đệ thừa sai”, chương trình tập huấn “Cùng nhau xây dựng kế hoạch đào luyện môn đệ thừa sai cho thiếu nhi và người trẻ hôm nay” do Ủy ban Loan báo Tin Mừng...
Sống điều đã học
Sống điều đã học
Hình ảnh những lớp giáo lý đông đúc vốn đã rất quen thuộc trong các giáo xứ, dễ đưa đến cảm giác yên tâm rằng việc đào tạo đức tin của thế hệ trẻ đang diễn ra vững vàng.
Ưu tư môi trường nơi một giáo phận miền sông nước
Ưu tư môi trường nơi một giáo phận miền sông nước
Ngày 6.5.2026, tại nhà thờ giáo xứ Đài Đức Mẹ Tân Hiệp, Ban Phát triển Con người toàn diện giáo phận Long Xuyên phối hợp với Ban Mục vụ Môi trường Tổng Giáo phận TPHCM đã tổ chức chương trình học hỏi về bảo vệ môi trường dành cho các...