Người Tây đón Tết Dương lịch tại Sài Gòn

Đi một vòng gặp những người “bạn Tây” cũng như những người nước ngoài mới quen trên đường, chúng tôi được nghe câu chuyện đón Tết Dương Lịch của họ ở Sài Gòn với ít nhiều thú vị…

Ðã có hơn 10 năm sống, làm việc tại Việt Nam theo những chương trình từ thiện của tổ chức phi chính phủ, bà Elisa Daniles, 45 tuổi (người Mỹ) và Sharon Fiona Leah, 47 tuổi (người Anh) cho biết, đêm giao thừa ở Sài Gòn, họ thường rất nhớ gia đình, ba mẹ, anh chị em và bạn bè nơi quê nhà. Vì vậy, điều duy nhất để không phải buồn trong nỗi nhớ là... đi ngủ. Nếu siêng hơn thì hai bà quy tụ bạn bè cùng cảnh đến nhà chơi, ăn uống trò chuyện. Thế nhưng, không phải lúc nào cũng tụ tập được nhiều vì người nước ngoài làm việc tại những công ty lớn ở Việt Nam luôn có thời gian nghỉ đông từ trước Giáng Sinh qua đến năm mới Dương Lịch, phần lớn họ đều bay về thăm gia đình. Chỉ những người làm công tác từ thiện đang thực hiện những dự án còn dang dở hay người làm những việc không ổn định với thu nhập vừa đủ sống mới ở lại đón “Tết Tây” tại Sài Gòn.

Cũng có anh chị em không ngủ mà thức “trắng đêm” cùng thành phố. Cô Jade Sullivan, 28 tuổi, người Canada, dạy tiếng Anh cho những nhóm sinh viên và nhận thù lao từng giờ là một trong số đó. Jade Sullivan vẫn tự tìm cho mình niềm vui, như lời cô: “Bất cứ ai cũng nhớ gia đình, bạn bè khi làm việc nơi đất khách. Tuy nhiên, đêm giao thừa mà nằm nhà thì buồn lắm. Ở Việt Nam, rất dễ kết bạn và gia nhập một cộng đồng. Thí dụ, tôi đạo Tin Lành và dạy tiếng Anh. Trong cộng đồng Tin Lành đã có bạn cùng ngôn ngữ, thêm cùng công việc nữa, chúng tôi hoàn toàn không cô đơn dù thiếu vắng gia đình vào dịp Tết”. Còn với Emily Bossom, 27 tuổi, người Anh thì gặp gỡ những nước ngoài cùng nói tiếng Anh tại Sài Gòn để trao đổi kinh nghiệm gia sư tại các quán cà phê Anh ngữ ở quận 2, Tân Phú hay ghé vào một quán nào đó trên phố Tây Phạm Ngũ Lão cùng ăn uống, chuyện trò vui vẻ. Nhờ đó, họ không cảm thấy nhớ nhà và buồn chán gì. Thomas Fred, người Mỹ, 28 tuổi lại hứng khởi kể: “Sau khi tốt nghiệp, tôi sang Việt Nam như một nơi học hỏi kinh nghiệm và tích lũy kỹ năng sống. Tôi dạy thể dục dụng cụ và Anh văn tại Sài Gòn, thấm thoát cũng đã 3 năm rồi. Năm nào cũng vậy, đêm giao thừa, chúng tôi rủ nhau cùng ra trung tâm thành phố xem bắn pháo hoa. Sau đó mỗi người cùng vào một quán nhỏ vệ đường ăn uống, tán dóc rồi lại cầm chai bia đi loanh quanh ngắm cảnh và người cho đến sáng hôm sau mới về nhà trọ ngủ”. Và Paul Bishop, người Mỹ, bạn cùng phòng với Thomas kết luận: “Thế cũng đủ vui và quên nỗi nhớ nhà”.

Không ít thanh niên đến từ một số nước khá chật vật tìm một chỗ đứng tại Sài Gòn. Có người xin bán hàng tại những cửa hàng đồ lưu niệm hoặc bưng bê trong các nhà hàng dành cho người nước ngoài với thu nhập khá khiêm tốn. Vì vậy, đôi khi một bữa ăn vui vẻ lề đường cũng là món xa xỉ. Thế nên ngày cuối năm, ngay từ rất sớm, họ đã mang theo ít thức ăn, cầm theo chai bia hoặc chai nước lọc, lang thang trên những con đường Sài Gòn, chờ ngắm pháo bông xong rồi về. Có người không nghỉ làm vào dịp này như Paul Carlos, 20 tuổi, người Ý: “Tôi làm ở quán rượu đến sáng vì người ta vào quán đón giao thừa, mình tham gia luôn, vừa có tiền, vừa vui”. Hay như Tino, một bạn trẻ người Nga: “Tôi bán hàng suốt và cùng vui với các nhân viên của cửa hàng quà lưu niệm”.

Mỗi người một chai bia đủ vui Tết cùng bạn bè (ảnh: nhân vật cung cấp)

Không phải ai cũng thích “rong ruổi” hay ăn quán lề đường. Bill Thompson, 38 tuổi, đến từ New Zealand, làm việc tại một ngân hàng với thu nhập cao nên ngày đầu năm hay cùng các bạn tham gia bữa tiệc buffet đón Tết tại các nhà hàng lớn như Caravelle, Majestic, Continental...; có năm thì đến một nhà hàng nhỏ ở phố Tây tại Sài Gòn để ăn nhẹ. Ở đây, người ta cũng tổ chức đón Tết Tây cho khách. Khi chỉ còn 10 giây là sang năm mới, mọi người cùng đếm ngược 10, 9…đến số 1 thì màn hình lớn giữa phòng hiện lên pháo hoa, bong bóng treo trong phòng được chích nổ liên tục cùng với tiếng khui rượu sâm banh và mọi người cùng hát bản “Auld Land Side” theo ban nhạc sống hoặc theo video của nhà hàng. Dù quen hay lạ, ai nấy cũng đều chúc nhau những điều tốt đẹp nhất. Anh Bill cho biết thêm: “Giao thừa đúng 12 giờ nhưng mọi người đã đến bữa tiệc lúc 10 giờ để làm quen, giao lưu. Thật ra chúng tôi cũng là một cộng đồng nhỏ nên phần lớn đều biết nhau, nếu có thêm bạn bè mới thì cũng rất dễ làm quen, nhất là trong tâm trạng một người xa quê”.

Một bộ phận người nước ngoài làm việc tại Sài Gòn từ trước Giáng Sinh đã đăng ký các “tua” đi du lịch trong nước. Người thì đón tết Tây ở những khu nghỉ dưỡng miền biển, người lại về vùng quê sông nước chèo ghe, bắt cá… Theo họ, làm việc ở Việt Nam cũng nên đi đến những miền sông nước ruộng đồng trong nước để tìm hiểu văn hóa và cách sống của người Việt. Như thế, vừa thư giãn, vừa là dịp gom góp vốn sống để tiện lợi cho công việc kinh doanh của mình.

Mỗi người mỗi kiểu, những vị khách Tây trên đất Việt ở Sài thành này đều tìm cho mình một niềm vui riêng cùng dân bản xứ để quên đi nỗi nhớ nhà trong ngày cuối và đầu năm mới.

NGUYỄN NGỌC HÀ

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Dọc theo những con kênh ở miền Tây Nam Bộ, lục bình từ lâu đã trở thành một phần rất đỗi quen thuộc. Từ loài thực vật trôi nổi ven sông, ít nhiều góp phần gây ô nhiễm do cản dòng chảy của nước, người dân đã khéo léo biến...
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...