Người thầy lớn

Mẹ tôi là cô giáo dạy văn cấp II. Tuổi thơ tôi đã trải qua nhiều kỷ niệm gắn với nghề của mẹ. Vùng ký ức đó thân thương đến nỗi khi lớn lên, mỗi lần nhớ về tôi lại thấy bồi hồi khó tả.

Lúc nhỏ, tôi không bao giờ có thiện cảm được với ba chữ “soạn giáo án”. Những buổi tối trong tuần, tôi luôn luôn “khổ sở” vì mẹ soạn giáo án rất khuya nên không thể vào ngủ cùng một lúc với tôi được. Đốt một khoanh nhang muỗi, rót ly trà ấm, mẹ ngồi vào bàn cặm cụi với từng con chữ. Đầu hôm, tôi nhắc một cái ghế con đến ngồi cạnh mẹ bày tập ra vẽ linh tinh, đến khi đã mỏi mệt rồi thì bỏ cả ghế, bệt xuống đất mà ôm chân mẹ đến ngủ lúc nào cũng chẳng hay. Sáng tỉnh dậy đã thấy mình nằm ở giường. Nhiều lần ngủ quên như vậy được mẹ bồng vào, giữa đường thì tỉnh nhưng lại vờ ngủ tiếp.

Còn nhớ năm lớp 1, có hôm đi dạy mẹ dẫn tôi theo, cho vào “học cùng” các anh chị lớp 6. Buổi đó, lớp học bài “Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ”. Khi mẹ tôi cất cao giọng đọc bài thơ, cả lớp im phăng phắc. Tôi ngồi lọt thỏm ở góc lớp, ôm quyển vở lớp 1 của mình bỡ ngỡ lắng nghe. Mặc dù không hiểu được bao nhiêu nhưng những hình ảnh trong lời thơ lúc đó đã âm thầm len lỏi vào tâm hồn bé dại, để rồi về sau khi có dịp đọc lại bài thơ này của Nguyễn Khoa Điềm, trong lòng tôi lại sống dậy bầu không khí trang nghiêm và giọng bổng trầm của mẹ trong buổi học hôm nào.

Thời đó, học trò chỉ học một buổi thôi, nên tôi thường xuyên “nếm” cảnh ở nhà một mình trong những lúc mẹ đi dạy, ba bận đi làm. Một thời gian thấy không ổn, ba mẹ bàn nhau gởi tôi vào lớp buổi chiều, cũng là lớp 1, để học (được miễn thi cử). Từ lúc đó, tôi có một lớp học chính vào buổi sáng và một lớp phụ buổi chiều. Trường mẹ tôi dạy và trường của tôi liền sát bên nhau. Đứng ở khoảng sân bên này có thể trông qua dãy phòng học bên kia được. Cả sáng cả chiều, cứ mỗi giờ ra chơi, tôi thường chạy ra sân ngó về phía hành lang bên kia chờ mẹ. Không bao giờ hẹn trước, nhưng lúc nào tôi cũng thấy bóng áo dài của mẹ tựa vào lan can hướng về phía tôi. Không trông rõ mặt, nhưng tôi biết mẹ đang mỉm cười, và tôi, cũng không quên nở nụ cười tươi đáp lại.

Năm vào học cấp II, mẹ con chung một mái trường, cứ mỗi lần thấy mẹ đi ngang là tụi bạn trong lớp lại tranh nhau kêu “mẹ, mẹ!” inh ỏi để ghẹo tôi. Những lúc như vậy, không hiểu sao tôi cảm thấy rất ngại nên ở trường luôn làm như “lơ” mẹ đi. Đến năm học lớp 9, trùng hợp sao mẹ lại được xếp vào dạy lớp tôi. Cảm giác khó xử, lúng túng làm cho tôi cảm thấy mất tập trung và bứt rứt trong các tiết học của mẹ. Mỗi lần được gọi phát biểu, tôi ngại ngùng không thể gọi “cô” được vì vậy luôn trả lời trống không. Những lời nói đùa vô ý của tụi bạn rằng “mẹ thì thiên vị con” ám ảnh trong đầu làm tôi trở nên cáu bẳn, khó chịu. Được một thời gian, tôi nói với mẹ đề nghị ban giám hiệu chuyển lớp.

Giờ đã lớn, đi làm ở xa, ngày nhà giáo năm nào tôi cũng hình dung giờ này mẹ đang làm gì ở trường, ngồi ở hàng ghế nào trong buổi lễ. Và lại nhớ về những chuyện cũ da diết. Với tôi, mẹ là người thầy lớn nhất và những bài học mẹ dạy chẳng bao giờ kết thúc...

Tuyết Tùng

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Dạy bé gái tự vệ sinh
Dạy bé gái tự vệ sinh
Con chim biết dùng mỏ rỉa lông, con mèo, con chó biết dùng lưỡi để tự vệ sinh cơ thể, trẻ con cần học để biết tự giải quyết những nhu cầu cá nhân và các thao tác sau khi đi vệ sinh để không phải phiền người lớn (nhiều...
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Dạy bé gái tự vệ sinh
Dạy bé gái tự vệ sinh
Con chim biết dùng mỏ rỉa lông, con mèo, con chó biết dùng lưỡi để tự vệ sinh cơ thể, trẻ con cần học để biết tự giải quyết những nhu cầu cá nhân và các thao tác sau khi đi vệ sinh để không phải phiền người lớn (nhiều...
Gặp ở đâu?
Gặp ở đâu?
Tôi sa cơ lỡ vận, bí đường, ngồi uống trà đá nhìn thấy nhiều người cầm xấp vé số đi bán. Cách đây hơn hai mươi năm, nghề này còn ít người làm hơn bây giờ.
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn lâu nay được xem là một đức tính quan trọng của con người, là một trong những bài học đạo đức cơ bản được dạy cho trẻ em. Chẳng hạn, trong chương trình môn Giáo dục công dân lớp 6 có bài Biết ơn.
“Người quen” của ba, mẹ?
“Người quen” của ba, mẹ?
Cách đây chưa lâu, bé hàng xóm nhà tôi học lớp 2, trong lúc chờ mẹ đón ở cổng trường, bỗng có một người đàn ông dừng xe nói: “Mẹ cháu bận, nhờ chú đón con”.
Đổi nước
Đổi nước
Cái nắng gay gắt mùa này khiến nhiều nơi ở miệt Cà Mau bắt đầu phải đổi nước. Một chuyện tưởng chừng như đã cũ, nhiều người có khi đã quên, còn sắp nhỏ có lẽ chẳng mấy hình dung ra bởi đã quá quen với dòng nước ngầm sẵn...
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Cuối năm ngoái, tôi có dịp đến thăm Đền Thánh Giuse được xây dựng trên đồi Royal tại Montréal, Canada. Tôi không nói về lịch sử ngôi thánh đường nguy nga, là điểm hành hương xếp vào bậc nhất Canada, vì chỉ cần một nhấp chuột, bạn đọc có thể...
Khi cảm hứng cạn nguồn
Khi cảm hứng cạn nguồn
Ngành nghề sáng tạo không giống Google và AI, chỉ cần ra lệnh hoặc đặt yêu cầu là có ngay kết quả. Người chuyên viết lách, vẽ tranh phải rèn luyện kỹ năng, tìm kiếm tư liệu và cảm hứng bằng cách đọc sách báo, đi thực địa.