Nhật ký mùa ôn thi

Ngày…tháng…năm…

Tôi bắt đầu chuẩn bị cho kỳ thi đại học bằng một ngày ngồi soạn lại tất cả sách vở. Dẹp qua một bên những quyển sách Toán, Lý, Hóa khô khan, tôi tập trung vào “chiến đấu” với Văn và Sử. Vốn là hai môn yêu thích nên đối với tôi, học không phải là vấn đề. Nhưng ngôi nhà người hàng xóm đang xây lại, tiếng búa, tiếng nện, tiếng gạch và tiếng nói, cười, hát ầm ĩ khiến mấy bài thơ, mấy sự kiện không chui vào đầu được. Tôi bắt đầu để ý tìm xem nơi nào có thể tiện để học bài mà không bị quấy nhiễu bởi tiếng ồn.

Ngày…tháng…năm…

Sáng sớm tinh sương. Sau thánh lễ sáng thường ngày, tôi phụ các nữ tu dọn dẹp sách hát, kê lại vài chiếc ghế, sau đó ôm sách lui vào một góc cầu thang dưới chân gác đàn. Đó là vị trí đặc biệt mà tôi đã tìm ra để ôn thi. Tranh thủ một chút thời gian gần tiếng đồng hồ sau lễ sáng, tôi xin phép cha xứ được ngồi đó, tận dụng không khí yên tĩnh, thanh tịnh nơi thánh đường để ôn bài. Vốn giúp lễ cho cha lâu năm nên khi hỏi xin, tôi được cha vui vẻ nhận lời ngay. Không chỉ vậy, cha còn dặn các ông từ, các cô bà trong hội hiền mẫu khi dọn nhà thờ ít gây ồn ào để khỏi ảnh hưởng tôi. Thầm cảm ơn cha và mọi người, tôi chú tâm vào bài học, lâu lâu ngước lên nhìn bàn thờ, nhìn tượng Đức Mẹ mỉm cười, lòng thư thái.

Ngày…tháng…năm…

Còn gần tuần nữa sẽ đến ngày thi, chỉ ngày mốt nữa là tôi lên xe vào Sài Gòn đem theo sự kỳ vọng của ba mẹ và người thân. Bài vở cũng đã thuộc, kiến thức nắm khá vững, tôi không ngồi vào một góc để học nữa. Tôi đi dạo quanh nhà thờ, dưới tán cây si già, vừa dạo vừa lẩm nhẩm lại bài. Gió mát, tiếng lá cây rì rào, hương hoa sứ thoang thoảng. Một không gian ôn bài tuyệt vời.

Ngày…tháng…năm…

Hôm nay, tôi lại ngồi ở chân cầu thang cũ, nhưng không còn là một đứa đang ôn thi nữa. Ba năm trôi qua, giờ tôi đã là cậu sinh viên sắp sửa tốt nghiệp đại học. Về lại chốn cũ nơi từng cưu mang mình những ngày ôn thi đầy căng thẳng, bao kỷ niệm ùa về. Nhà thờ vẫn thế, vẫn cây si già theo tuổi giáo xứ. Chỉ có con người mỗi ngày lại lớn lên, khác đi, bị những xô bồ cuộc sống chi phối. Nhưng dẫu đời có thế nào, thì nơi quê nhà, giáo xứ thân thương, vẫn luôn dang vòng tay chờ đón tôi, mong ngóng đứa con từng gắn bó và hằng như vậy. Những ngày này, nhìn các bạn trẻ ôn thi, tôi cứ nhớ những ngày xưa của mình. Mùa thi của tôi luôn có Chúa ở bên.

ĐÌNH BẢO

(Sinh viên Đại học KHXH&NV TP.HCM)

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Dạy bé gái tự vệ sinh
Dạy bé gái tự vệ sinh
Con chim biết dùng mỏ rỉa lông, con mèo, con chó biết dùng lưỡi để tự vệ sinh cơ thể, trẻ con cần học để biết tự giải quyết những nhu cầu cá nhân và các thao tác sau khi đi vệ sinh để không phải phiền người lớn (nhiều...
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Dạy bé gái tự vệ sinh
Dạy bé gái tự vệ sinh
Con chim biết dùng mỏ rỉa lông, con mèo, con chó biết dùng lưỡi để tự vệ sinh cơ thể, trẻ con cần học để biết tự giải quyết những nhu cầu cá nhân và các thao tác sau khi đi vệ sinh để không phải phiền người lớn (nhiều...
Gặp ở đâu?
Gặp ở đâu?
Tôi sa cơ lỡ vận, bí đường, ngồi uống trà đá nhìn thấy nhiều người cầm xấp vé số đi bán. Cách đây hơn hai mươi năm, nghề này còn ít người làm hơn bây giờ.
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn lâu nay được xem là một đức tính quan trọng của con người, là một trong những bài học đạo đức cơ bản được dạy cho trẻ em. Chẳng hạn, trong chương trình môn Giáo dục công dân lớp 6 có bài Biết ơn.
“Người quen” của ba, mẹ?
“Người quen” của ba, mẹ?
Cách đây chưa lâu, bé hàng xóm nhà tôi học lớp 2, trong lúc chờ mẹ đón ở cổng trường, bỗng có một người đàn ông dừng xe nói: “Mẹ cháu bận, nhờ chú đón con”.
Đổi nước
Đổi nước
Cái nắng gay gắt mùa này khiến nhiều nơi ở miệt Cà Mau bắt đầu phải đổi nước. Một chuyện tưởng chừng như đã cũ, nhiều người có khi đã quên, còn sắp nhỏ có lẽ chẳng mấy hình dung ra bởi đã quá quen với dòng nước ngầm sẵn...
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Cuối năm ngoái, tôi có dịp đến thăm Đền Thánh Giuse được xây dựng trên đồi Royal tại Montréal, Canada. Tôi không nói về lịch sử ngôi thánh đường nguy nga, là điểm hành hương xếp vào bậc nhất Canada, vì chỉ cần một nhấp chuột, bạn đọc có thể...
Khi cảm hứng cạn nguồn
Khi cảm hứng cạn nguồn
Ngành nghề sáng tạo không giống Google và AI, chỉ cần ra lệnh hoặc đặt yêu cầu là có ngay kết quả. Người chuyên viết lách, vẽ tranh phải rèn luyện kỹ năng, tìm kiếm tư liệu và cảm hứng bằng cách đọc sách báo, đi thực địa.