Nhớ bần!

Nhiều người thường nói, Sài Gòn là nơi thu hút những đặc sản của cả nước, nhất là cây trái vùng đồng bằng sông Cửu Long. Mùa nào thức nấy, muốn gì cứ ra chợ đều có cả. Vậy mà, có một thứ vẫn chưa thấy, đó là trái bần.

Cái tên “bần” nghe nghèo khổ thiệt! Nhưng đó là loài cây đặc trưng của vùng sông nước miền Tây, nhất là vùng nước lợ gần biển. Cây bần có rất nhiều câu chuyện gắn bó với người dân miền sông nước bao đời. Nhiều giai thoại gắn cây bần với lịch sử thường được người ta kể lại trong lúc trà dư tửu hậu.

nhoban.jpg (298 KB)

Chuyện rằng, thời “Gia Long tẩu quốc”, chúa Nguyễn Ánh bị quân Tây Sơn truy đuổi đến một nơi thuộc vùng ven sông ở Bến Tre, lúc bụng đói, được một người dân đem cho chén cơm nguội với mắm cá và mấy trái chua. Chúa ăn khen ngon, bèn hỏi đây là trái gì, người nông dân thật thà trả lời đó là trái bần. Được chủ nhà dẫn ra bờ sông thực mục sở thị loài cây cho trái hấp dẫn này, chúa thấy chúng giống như cây liễu soi bóng xuống nước, bèn đặt tên là “thủy liễu”, chứ gọi bần nghe chẳng thanh tao. Giai thoại là vậy, tên “thủy liễu” nghe cũng hay, nhưng dân gian có mấy người gọi, và từ bao đời nó cứ vẫn là bần.

Cặp bờ sông, bên ngoài đám dừa nước mà người nông dân thường trồng để lấy lá lợp nhà và cũng để tránh sạt lở, là hàng bần trổ nhánh ra sông. Rễ bần ăn sâu dưới đất bùn, tụm lại thành từng khóm quanh gốc trông khá lạ mắt. Bông bần rất đẹp, hai hoặc ba bông chụm lại, mặt ngoài màu lục, mặt trong màu trắng, hoặc phớt hồng. Thùy hoa khép vào nhau bọc lấy hàng trăm cái nhụy tựa những cái kim khâu nửa trắng muốt, nửa đỏ thắm ôm ấp một cái hạt nhân nhỏ xíu, tròn mẩy. Đầu mỗi nhụy hoa vương mấy hạt phấn vàng, quyến rũ những đàn ong tìm đến hút mật. Đặc biệt, những tháng gần Tết, vào những đêm không trăng, đi xuồng hay ghe dọc bờ sông, sẽ thấy một cảnh tượng vô cùng hấp dẫn. Không biết tự hồi nào, hàng trăm, hàng ngàn con đom đóm tìm đến đám bần lập lòe chớp tắt, không khác gì những cây Noel nơi phố thị…

Ngoài món chua khoái khẩu của các chị em, ăn sống với muối ớt hay mắm ruốc, bần còn dùng trong bữa cơm gia đình qua bàn tay chế biến của những người nông dân chất phác. Nào là canh chua cá linh nấu với bần, bần chua ăn cùng mắm sống, bần chín dầm cá kho hay mắm kho…

Ngoài ra, bần còn là món nhậu của các tửu đồ. Có lần, một bác sau khi nhâm nhi trái bần và ly rượu đế đã gật gù, đọc:

“Bần cưa khúc bự vô phương vác

Cú tại màng tang đứng chết trân…”

Mọi người biết bác nhại lại câu điển tích xưa: “Bần cư náo thị vô nhân vấn/ Phú tại sơn lâm hữu khách tầm”, được hiểu là “nghèo ở giữa chốn đô hội nhộn nhịp cũng chả ai thèm hỏi, còn giàu ở nơi xa xôi cũng có kẻ đến tìm”. Tình cảnh rất hợp với cây bần nên ai nấy vỗ tay khoái trá, khiến buổi gặp mặt lại thêm phần hào hứng.

LÊ DU

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Triết lý của giấc mơ
Triết lý của giấc mơ
Cơn mưa chiều làm xua tan cái nóng hầm hập trong căn phòng trọ chật cuối con đường nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi với tay lật lại cuốn Nhà giả kim đã sờn gáy.
Nơi Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu
Nơi Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu
Có vị trí tựa núi, hướng biển, Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu ngoài công trình nhà thờ còn có nhiều tượng, phù điêu đẹp.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội
Nhắc đến Chân phước Anrê Phú Yên, không thể không kể về Dinh Trấn Biên Phú Yên, là một trung tâm hành chánh, quân sự vang bóng một thời của Đàng Trong, cũng là nơi có nhà nguyện đầu tiên trong công cuộc truyền giáo ở Phú Yên.
Mùa trở về cuối cùng
Mùa trở về cuối cùng
Cuốn sách gần đây nhất tôi đọc mang tựa đề “Khi đàn sếu bay về phương Nam” của tác giả người Thụy Điển Lisa Ridzén. Câu chuyện viết về ông lão Bo sống một mình cùng chú chó tên Sixten.
Một biểu tượng của đức tin
Một biểu tượng của đức tin
Nhà thờ Mồ tuy chỉ là một ngôi nguyện đường khiêm tốn nhưng lại là nơi lưu giữ lịch sử đức tin kiên cường của cộng đoàn tín hữu Bà Rịa.
Về chữ “bèn” và “nhưng” trong câu Kinh Lạy Cha
Về chữ “bèn” và “nhưng” trong câu Kinh Lạy Cha
Kinh Lạy Cha vẫn được đọc hằng ngày trong phụng vụ, trong đời sống đạo đức bình dân, tuy nhiên có câu kinh khó hiểu.