Nhớ Tết… trên ghe!

Gần Tết rồi, lại nhớ những cái Tết một thời. Chút nghỉ ngơi đón Tết ở những năm đã xa, đọng hoài trong ký ức như một vết hằn kỷ niệm không thể quên…

“Ghe” chỉ là một cách gọi phân biệt với xuồng, loại phương tiện di chuyển trên sông nước nhỏ nhất. Ghe đang nói tới trọng tải chừng nhỉnh hơn ba mươi giạ lúa, cân đối hơn xuồng, dáng đẹp, thường đóng bởi các loại gỗ sao hoặc cây phổ thông như bạch đàn. Ngày ấy, tôi thuê một chiếc ghe gỗ sao như vậy và sinh sống trên lưu vực kênh Quản lộ Phụng Hiệp thuộc mấy tỉnh cuối miền Tây: Bạc Liêu, Sóc Trăng, Hậu Giang.

Hinh bai Tet tren ghe.png (681 KB)

Sống bằng nghề bán hàng bông, chèo chống trên kênh và các nhánh rạch nhỏ xíu len lỏi giữa dừa nước, vườn cây rao các loại rau củ quả như một sạp hàng di động. Khuya, từ chỗ nghỉ ở một thôn ấp nào đó, chèo ra chợ nổi Ngã Năm (Thạnh Trị, Sóc Trăng) chọn mua hàng mỗi thứ một ít, rồi “đu” tàu kéo về vùng dưới, miệt Phước Long, Hồng Dân của Bạc Liêu bán. Có khi chèo qua con kênh đến tận giáp Kiên Giang, bán cho cư dân vùng nước mặn khát hoa màu. Đời sống dập dờn trên sóng nước, khô mái chèo là hết tiền, và lại…chèo tiếp. Chiếc mui lá trầm khô đi mà cuộc mưu sinh nhọc nhằn vẫn vậy!

Nhớ cũng độ này, cái lạnh giao tiếp giữa Đông và Xuân se sắt. Nếu ở trên bờ, nơi mái ấm nào đó, cái rét nhẹ nhàng kia thực dễ chịu, nhưng sống trên một chiếc ghe nhỏ phong phanh chơi vơi, cái giá rét chừng đó cũng “ép phê” lắm rồi. Khuya, lạnh thấu xương, chèo ra chợ nổi mua hàng, tiếng rao văng vẳng từ mặt sông khi các thôn xóm không khí chuẩn bị Tết đã tràn về: bà con dọn dẹp phơi phóng, đốt rác, sơn sửa. Đến thật cận Tết, nghỉ, ở một chỗ quen, lên bờ cùng chủ nhà hàn huyên chia sẻ, góp gạo ăn chung và cùng hưởng mùa Xuân về, tối lại xuống ghe ngủ. Thời gian ấy, chiếc ghe được ngơi nghỉ mấy ngày hiếm hoi. Người quanh năm chèo chống trên mặt nước, lên bờ nhìn chi cũng lạ: gà lục cục tìm mồi, đàn trẻ con nô đùa trong khóm trúc, bữa tiệc rộn ràng ở nhà ai… Rồi tiếng pháo tưng bừng ở ngôi làng ven kênh báo hiệu giao thừa. Vậy thôi.

Giờ xuồng ghe bán hàng bông đã rất hiếm, nghe nói chợ nổi Ngã Năm không còn như trước, và hai bên bờ kênh cũ tôn xóm đã thay đổi nhiều. Bây giờ, xe gắn máy rao vang bán đủ loại sản vật miệt vườn thay cho mái chèo nặng nhọc thời đã qua. Vật đổi sao dời nhưng cứ nhớ mãi những ngày Tết ấy, chiếc ghe nhỏ cột ở bến sông, mái chèo gác lên mui… “ăn Tết”.

NGUYỄN THÀNH CÔNG

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Dạy bé gái tự vệ sinh
Dạy bé gái tự vệ sinh
Con chim biết dùng mỏ rỉa lông, con mèo, con chó biết dùng lưỡi để tự vệ sinh cơ thể, trẻ con cần học để biết tự giải quyết những nhu cầu cá nhân và các thao tác sau khi đi vệ sinh để không phải phiền người lớn (nhiều...
Gặp ở đâu?
Gặp ở đâu?
Tôi sa cơ lỡ vận, bí đường, ngồi uống trà đá nhìn thấy nhiều người cầm xấp vé số đi bán. Cách đây hơn hai mươi năm, nghề này còn ít người làm hơn bây giờ.
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn lâu nay được xem là một đức tính quan trọng của con người, là một trong những bài học đạo đức cơ bản được dạy cho trẻ em. Chẳng hạn, trong chương trình môn Giáo dục công dân lớp 6 có bài Biết ơn.
“Người quen” của ba, mẹ?
“Người quen” của ba, mẹ?
Cách đây chưa lâu, bé hàng xóm nhà tôi học lớp 2, trong lúc chờ mẹ đón ở cổng trường, bỗng có một người đàn ông dừng xe nói: “Mẹ cháu bận, nhờ chú đón con”.
Đổi nước
Đổi nước
Cái nắng gay gắt mùa này khiến nhiều nơi ở miệt Cà Mau bắt đầu phải đổi nước. Một chuyện tưởng chừng như đã cũ, nhiều người có khi đã quên, còn sắp nhỏ có lẽ chẳng mấy hình dung ra bởi đã quá quen với dòng nước ngầm sẵn...
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Cuối năm ngoái, tôi có dịp đến thăm Đền Thánh Giuse được xây dựng trên đồi Royal tại Montréal, Canada. Tôi không nói về lịch sử ngôi thánh đường nguy nga, là điểm hành hương xếp vào bậc nhất Canada, vì chỉ cần một nhấp chuột, bạn đọc có thể...