Nhớ tiếng trống trường...

Nhớ ngày trước đi học, chiếc trống trường là hình ảnh quen thuộc đối với học sinh chúng tôi và cả thầy cô. Dù chỉ là một vật vô tri vô giác, nhưng trống có một sức mạnh ghê gớm. Nó phát ra hiệu lệnh mà bất cứ học sinh nào cũng phải tuân thủ mỗi khi bước vào trường.

Chiếc trống trường đặt ở những nơi trọng tâm, nơi tất cả học sinh, thầy cô, kể cả bà bán nước bên góc trường cũng có thể nghe thấy. Chúng tôi yêu thích tiếng trống trường giục giã nhưng cũng rất sợ cái âm thanh “tùng tùng tùng” ấy. Bởi những ngày đi học muộn (do ngái ngủ), đi bộ từ xa nghe tiếng trống trường là ba chân bốn cẳng chạy vào cổng vì sợ bác bảo vệ đóng cửa hoặc sợ thầy cô đánh giá hạnh kiểm vào sổ đầu bài. Cũng có đôi khi, lũ con trai chúng tôi nghịch ngợm, lén leo tường ra ngoài để mua quà vặt, thuê truyện, chơi trò chơi điện tử... Đến lúc mải mê cuộc chơi, nghe trống vang lên là vội giành chỗ leo vào lớp sớm. Có đứa vội quá té nhào, áo quần lấm lem.

Ngày đó, học sinh rất nghèo, làm gì có chiếc đồng hồ để đeo tay. Đứa nào khá giả, giàu có mới được ba mẹ mua cho chiếc đồng hồ Casio thanh lịch. Vì vậy, trống trường mặc nhiên như dụng cụ báo thời gian hiệu quả. Chẳng cần xem xét giờ giấc, chỉ nghe tiếng trống trường điểm là vội vàng vào lớp ngay.

Suốt ba tháng hè, trống rảnh rang, nằm im thinh thít. Bác bảo vệ buồn, thầy cô buồn mà học trò cũng có vui đâu. Bởi thế dù nghỉ hè nhưng thỉnh thoảng chúng tôi vẫn vào thăm trường, nghịch ngợm đánh vào mặt trống cho đỡ nhớ lớp, nhớ bạn bè. Bác bảo vệ thường ngày khó tính nhưng lúc này đây bác cũng muốn nghe âm thanh “tùng tùng tùng” nên phớt lờ cho chúng tôi phá phách giây lát.

Bổi hổi bồi hồi nhất là lúc chuyển cấp. Khi bước sang trường mới, dù nơi ấy vẫn có trống trường nhưng có lẽ chúng tôi chưa quen với âm thanh mới nên cảm thấy vô vị khó nghe.

Bây giờ hiện đại nhiều rồi. Trường học thay trống trường bằng chuông điện cho tiện. Thậm chí có thầy giáo còn chế tạo ra cái trống robot được lập trình sẵn để đỡ tốn thuê người đánh trống cũng như tính toán đúng thời gian. Người cầm dùi vì thế thất nghiệp. Âm thanh chộn rộn, văng vẳng của tiếng trống trường bây giờ chỉ có thể tìm được ở những ngôi trường vùng sâu, vùng xa. Những lần về thăm trường cũ, nghe tiếng chuông reo, thấy thương tiếng trống trường, thương bác bảo vệ năm xưa biết dường nào. Chợt nhớ đến bài thơ “Cái trống trường em” của nhà thơ Thanh Hào hồi học lớp Hai, sao thấy lòng da diết quá: “Cái trống trường em/ Mùa hè cũng nghỉ/ Suốt ba tháng liền/ Trống nằm ngẫm nghĩ/ Buồn không hả trống/ Trong những ngày hè/ Bọn mình đi vắng/ Chỉ còn tiếng ve?...”

NGUYỄN HOÀNG DUY

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Dọc theo những con kênh ở miền Tây Nam Bộ, lục bình từ lâu đã trở thành một phần rất đỗi quen thuộc. Từ loài thực vật trôi nổi ven sông, ít nhiều góp phần gây ô nhiễm do cản dòng chảy của nước, người dân đã khéo léo biến...
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...