Những đêm tập văn nghệ Giáng Sinh sống hoài trong ký ức

Mỗi lần đến mùa Vọng, khi gió lạnh lùa qua hiên nhà khiến người co ro lại, tôi lại thấy trong lòng mình bừng lên một nỗi nhớ rất đỗi quen thuộc, cảm giác của những ngày tập văn nghệ chuẩn bị lễ Giáng Sinh hồi nhỏ sống dậy. Những buổi tối ồn ào tiếng cười, tiếng hát, tiếng gọi nhau í ới của bạn bè, chúng tôi - thiếu nhi trong xóm đạo - không thể nào quên.

giangsinh.jpg (148 KB)

Sân nhà thờ ngày ấy chẳng có gì nhiều: vài bộ loa cũ kỹ, những sợi dây đèn chớp nháy tạm bợ và một khoảng sân lát gạch đã sứt mẻ. Nhà thờ nghèo là chốn quy tụ sum họp của bao nhiêu đứa trẻ nhà quê sau một ngày đi học. Tối, chúng tôi rủ nhau tập hoạt cảnh. Nhớ nhất là những bài hát Giáng Sinh với mấy câu quen thuộc: “Trong hang Bê-lem, ánh sáng tỏa lan tưng bừng…” hay giai điệu nhẹ nhàng của khúc ca “Mùa đông năm ấy sao sáng soi cuối trời…”. Mỗi lần nhạc nổi lên, gương mặt đứa nào cũng sáng rỡ. Cả bầu trời đêm như cũng lắng nghe, bao muộn phiền của người lớn tan biến sau tiếng hát trong veo của trẻ thơ. Còn những động tác múa thì… luôn là cuộc chiến giữa sự cố gắng và sự vụng về! Có đứa xoay người quá đà suýt ngã, đứa khác cứ vung tay sai tiết tấu rồi tự cười đến đỏ mặt. Nhưng chính sự vụng về ấy lại tạo nên nét đáng yêu, một trận cười giòn cho chúng tôi và là kỷ niệm để sau hàng chục năm vẫn nhớ.

Chưa hết, làm sao quên được những lần tập kịch hoành tráng một cách hồn nhiên. Vai thánh Giuse luôn quên lời thoại; vai Đức Mẹ đang tập trung lại bị chọc cười... Đêm tổng duyệt bao giờ cũng dài hơn thường lệ. Gió lạnh hơn và những câu nhắc nhở của các anh chị huynh trưởng cũng tha thiết hơn: “Cố lên! Ngày mai lễ rồi!”. Tôi vẫn nhớ mãi hình ảnh dì Út, một nữ tu vừa khấn tạm được nhà dòng cử về giúp xứ trong mùa lễ, đứng một góc sân khấu nhắc bài, phòng nhóm múa quên cử điệu… Chúng tôi đứng xếp hàng đợi đến lượt mình lên diễn, tay lạnh buốt, vừa hồi hộp vừa vui mừng. Đó là cảm giác mà đến tận bây giờ, tôi vẫn không thể tìm thấy ở đâu khác. Lúc chuẩn bị lên sân khấu chính thức, có bà con trong và ngoài đạo kéo tới xem đông đúc, dù tập dợt kỹ càng, vậy mà đứa nào cũng run. Để đến khi múa hát xong phần của mình, tâm trạng nhẹ nhõm đến lạ…

Giờ đây mỗi khi nhìn lại, lòng tôi lại ấm lên bởi những kỷ niệm giản dị mà diệu kỳ ấy. Vì hóa ra, những buổi tập văn nghệ ngập tiếng cười năm xưa không chỉ chuẩn bị cho một đêm lễ, mà còn khắc sâu vào ký ức tôi hương sắc của một mùa Giáng Sinh thật thuần khiết, nơi những tâm hồn trẻ thơ đã cháy sáng hết mình. 

Hoài Phong, Cần Thơ

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Ca đoàn rước lễ vào lúc nào?
Ca đoàn rước lễ vào lúc nào?
Trong lúc linh mục rước lễ thì bắt đầu hát ca hiệp lễ, kéo dài trong khi các tín hữu đang rước lễ (NTTL 136; QCSL 86). Sau khi cộng đoàn rước lễ xong, linh mục có thể trở về ghế.
Níu người trẻ di dân vào giáo xứ
Níu người trẻ di dân vào giáo xứ
Ngày nay, nhiều người trẻ rời quê hương để học tập và làm việc tại các thành phố lớn hay các khu công nghiệp. Họ mang theo nhiều ước mơ nhưng cũng đối mặt với không ít khó khăn, áp lực mưu sinh, nỗi cô đơn và thiếu điểm tựa...
Tin thờ Chúa và việc tôn kính các thánh
Tin thờ Chúa và việc tôn kính các thánh
Niềm tin vào một Thiên Chúa duy nhất là nền tảng cốt lõi của Kitô giáo. Chúng ta cần phân biệt rõ giữa “thờ phượng” và “tôn kính”. Kinh Thánh luôn luôn dành riêng sự thờ phượng chỉ cho Thiên Chúa (1 Sb 29,11; 1 Tm 1,17; 6,16; Kh 4,11;...
Ca đoàn rước lễ vào lúc nào?
Ca đoàn rước lễ vào lúc nào?
Trong lúc linh mục rước lễ thì bắt đầu hát ca hiệp lễ, kéo dài trong khi các tín hữu đang rước lễ (NTTL 136; QCSL 86). Sau khi cộng đoàn rước lễ xong, linh mục có thể trở về ghế.
Níu người trẻ di dân vào giáo xứ
Níu người trẻ di dân vào giáo xứ
Ngày nay, nhiều người trẻ rời quê hương để học tập và làm việc tại các thành phố lớn hay các khu công nghiệp. Họ mang theo nhiều ước mơ nhưng cũng đối mặt với không ít khó khăn, áp lực mưu sinh, nỗi cô đơn và thiếu điểm tựa...
Tin thờ Chúa và việc tôn kính các thánh
Tin thờ Chúa và việc tôn kính các thánh
Niềm tin vào một Thiên Chúa duy nhất là nền tảng cốt lõi của Kitô giáo. Chúng ta cần phân biệt rõ giữa “thờ phượng” và “tôn kính”. Kinh Thánh luôn luôn dành riêng sự thờ phượng chỉ cho Thiên Chúa (1 Sb 29,11; 1 Tm 1,17; 6,16; Kh 4,11;...
Mùa hè của thiếu nhi trong xứ đạo, nghỉ ngơi hay rèn luyện?
Mùa hè của thiếu nhi trong xứ đạo, nghỉ ngơi hay rèn luyện?
Kỳ nghỉ hè luôn là khoảng thời gian được mong đợi nhất trong năm của lứa tuổi thiếu nhi - thời điểm các em được tạm gác lại sách vở và áp lực thi cử.
Đưa tiếng Anh vào  sinh hoạt thiếu nhi nhà đạo
Đưa tiếng Anh vào sinh hoạt thiếu nhi nhà đạo
Dõi theo báo Công giáo và Dân tộc, tôi nhớ rất rõ bài viết về một giáo xứ tại giáo phận Xuân Lộc. Tại đây, cha xứ đã tổ chức các buổi lễ bằng tiếng Anh cho thiếu nhi, chiếu bản văn song ngữ trên màn hình để các em...
Các đẳng Hồng y trong Giáo hội
Các đẳng Hồng y trong Giáo hội
Tôi được biết các Hồng y cử tri là những người có quyền tham dự Mật nghị để bầu vị tân giáo hoàng, và hiện nay có khoảng 120 vị dưới 80 tuổi nắm giữ trọng trách này.
Tiến trình tuyên thánh trong Giáo hội Công giáo
Tiến trình tuyên thánh trong Giáo hội Công giáo
Tôi được biết, ngày 2.7.2026 sắp tới, tại nhà thờ Tắc Sậy sẽ diễn ra thánh lễ tuyên phong linh mục Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp lên bậc chân phước, là một bước ngoặt trong hành trình tuyên thánh.
Dệt nên khuôn mặt Chúa Kitô mỗi ngày
Dệt nên khuôn mặt Chúa Kitô mỗi ngày
Tôi luôn khắc ghi lời nhắn nhủ của Đức cha Vinh Sơn Nguyễn Văn Bản: “Chúng ta đang cùng nhau dệt nên khuôn mặt của Chúa Giêsu, chứ không phải dệt nên khuôn mặt của mình”.
Nhìn về gương sống đạo của cha ông
Nhìn về gương sống đạo của cha ông
Với người trẻ đang sống giữa thời đại bùng nổ công nghệ nhưng cũng đầy biến động về giá trị, những gương sáng đức tin trong lịch sử Giáo hội tại Việt Nam vẫn luôn mang sức sống mãnh liệt. Khi nhìn vào các ngài, tôi tìm thấy điểm tựa...