Ở đời, nước Mắt chảy xuôi !

Ngoại mất. Xong xuôi mồ mả, mấy cậu với mấy anh họ làm cuộc nhậu. Dân quê xứ Nam vốn bộc trực, thẳng tính, bao nhiêu tâm tình họ mượn chén rượu để phơi bày. Trong cơn say men, cậu thứ Bảy - nay đã ngoài sáu mươi - bưng mặt khóc như một đứa trẻ. Hình như mấy người con trai của ngoại, do cái tang chung này đã bắt đầu nghiêm chỉnh hơn, đoái trông nhau hơn. Và, trong mấy ngày u buồn, ngó kỹ cũng nhìn thấy vẻ thống hối. Có người, nhiều năm không hề đặt chân sang nhà ngoại dù cái Tết hay giỗ chạp để hỏi thăm, cho mớ rau, con cá..., vậy mà khi bà nằm liệt trên giường, đã thu xếp ở bên, thức đêm chăm sóc, gục đầu bên thành giường. Có người, làm ăn xa tận xứ Cam hay ra Vinh, ra Nghệ lại lật đật quay về, tranh thủ từng chuyến tàu để kịp...

Mộ bà ngoại được đặt trong Đất Thánh, cạnh ông. Dù ông với bà phải cách mấy chục năm mới đoàn tụ. Ông mất hồi cô con gái út còn nằm trên nôi. Một mình bà son sắt chèo chống nuôi con, vượt qua bao mùa mưa gió. Các con mỗi người một tính, một nết. Có lúc bà giận nhưng rồi vẫn bỏ qua. Thấy con cái khổ, bà đau xót và không ngần ngại chịu thương chịu khó, thức đêm để làm lụng có thêm chút ít cộng với của để dành, gởi cho đứa nọ, đứa kia. Ở đời, nước mắt chảy xuôi!

Tháng 11, gió hiu hiu lạnh, chúng tôi ngồi bên mộ bà. Lễ Các Đẳng đầu tiên sau khi ngoại mất nên con cháu dường như hội tụ đông đủ. Giáo hữu dự lễ đông, chật cả lối đi. Khói nhang đua nhau bay nghi ngút lên trời… Trong thánh lễ, bài thánh ca cầu hồn vang lên. Có lúc, tôi trộm nhìn mẹ. Mẹ lặng buồn, mắt đỏ hoe. Sau lễ, cả họ hàng tề tựu bên mâm bàn nhà ngoại, bây giờ là cậu út ở. Chưa bao giờ cuộc gặp mặt trở nên ấm áp và đong đầy thế này. Bởi trước đây luôn thiếu vắng người nọ, người kia. Vì làm ăn xa, vì bao điều phiền muộn chưa nguôi ngoai cho đặng... Tuy con cháu đông đủ, bà không còn. Ai cũng cảm nghiệm ra điều đó, chỉ trừ những đứa trẻ vô tư đùa giỡn. Vì thế nên đám người đã có tuổi tuy cười nói vẫn không thể giấu được nỗi buồn trên khuôn mặt. Những ngày chịu tang, lòng đau xót.

Trong bữa ăn, câu chuyện về bà ngoại được kể lại. Mỗi người một kiểu. Chung và riêng. Và thương tiếc là nỗi niềm của tất cả. Câu chuyện đang đà, chợt, có đứa nhỏ mắc xương, cha mẹ nó cuống quýt tìm cách gỡ. Sợ con đau, người mẹ trẻ bỏ ngang chén cơm đang ăn dở, luôn miệng hỏi han, bối rối nhìn chồng. Dường như ca nặng nên ngay lập tức vợ chồng đưa con đi bệnh viện. Trong nhóm người đang sợ hãi, có tiếng ai đó vang lên: “Họ cuống cuồng lên vì mới có đứa con đầu lòng. Bởi, ông bà ta nói, ở đời, nước mắt chảy xuôi!”.

Mẹ nhìn lên ảnh ngoại, lầm thầm, nhắc lại câu nói vừa rồi. Một giọt nước mắt len lén rơi xuống. Bao nỗi nhớ ùa về!

ANH NGUYÊN

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Dọc theo những con kênh ở miền Tây Nam Bộ, lục bình từ lâu đã trở thành một phần rất đỗi quen thuộc. Từ loài thực vật trôi nổi ven sông, ít nhiều góp phần gây ô nhiễm do cản dòng chảy của nước, người dân đã khéo léo biến...
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...