Phụ huynh tìm sân chơi cho trẻ

Sống ở thành phố đất chật người đông, không gian cho trẻ hoạt động vui chơi thoải mái rất ít. Phụ huynh cũng không an tâm để con đi xa ngoài tầm mắt. Tuy nhiên, vẫn có những ba mẹ năng động luôn tìm kiếm một mảnh sân cho các con thư giãn sau những giờ học ở trường.

Muốn tìm sân chơi cho trẻ đâu nhất thiết phải nhà cao cửa rộng. Chị Nguyễn Thanh Trúc, 38 tuổi (Q.3, TPHCM) trên đường về nhà nhặt được một bánh xe ai đó bỏ bên đường. Chị nhớ đến từng thấy có người dạy cách làm một chiếc bàn bằng bánh xe, nên nhặt về làm cho hai con mình một góc nho nhỏ để ngồi chơi sau giờ học. Chị chia sẻ: “Tôi sống trong căn nhà chung do ông bà để lại. Gia đình tôi trên tầng 4, sát sân thượng. Chung quanh nhà lại không có công viên nào nên tôi nảy ra ý định tạo một nơi để con cùng chơi sau một ngày ở trường”. Chị cùng chồng tỉ mỉ quấn len quanh bánh xe để trang trí, rồi gắn đèn tạo thành một chiếc bàn nơi sân thượng. Hai con chị, một bé 5 tuổi và một bé 7 tuổi vui mừng vì có nơi thoáng mát, đẹp đẽ ngồi bày đồ chơi sau giờ cơm. Chị cũng mua thêm một xích đu và một chiếc võng. Thật vui khi các con sau khi ăn cơm chiều xong, lên khoảng sân thượng nhỏ, bé ngồi xích đu làm công chúa, bé nằm võng đánh đàn, ca hát.

gia dinh 2487- phu huynh _Vobanhthanhchiecbanjpg (624 KB)
Một chiếc bàn bằng bánh xe

Bất cứ cha mẹ nào cũng muốn con cái mình có một không gian riêng để các chúng tha hồ mơ mộng và sáng tạo. Anh Nguyễn Hiến Vân, 34 tuổi (Q.5, TPHCM) kể hai anh em anh chia nhau căn nhà có hai mặt hẻm sau khi ba mẹ qua đời, chỉ hơn 20m2 cho mỗi gia đình. Nhà chật, anh tận dụng ban công nhỏ trên lầu trồng vài chậu hoa, gắn bóng đèn màu, đặt một cái bàn nhỏ để con trai chiều về có nơi đọc sách. Anh mua cho con rất nhiều sách thể loại cháu thích. Đang học lớp 4, bé Ngọc Tuấn đã có thói quen đọc sách thay vì dí mắt vào màn hình điện thoại như phần lớn các trẻ khác.  Chưa hết, anh còn treo một lồng chim nhỏ để cha con thay phiên nhau chăm sóc mấy chú chim vào những ngày cuối tuần và cho chim ăn mỗi sáng. Anh nói: “Nhiều người nói tôi dạy con theo kiểu ông cụ non. Nhưng tôi thích những thú vui đơn giản, gắn với thiên nhiên và nghe nhạc, đọc sách là niềm vui của gia đình”.

giadinh 2487-phu huynh va san choi cho tre 2.jpg (818 KB)

Đó là những gia đình có nhà riêng, không gian tương đối rộng. Còn như hoàn cảnh của anh Trần Tấn Phúc, 32 tuổi, sống cùng vợ và con gái trong căn phòng chỉ 12m2. Ngoài chỗ nấu ăn, ngủ, Phúc cũng ráng đặt một chậu cá cảnh trên bàn ăn và là bàn học cho con gái tên Mimi, 4 tuổi. Anh dạy con sáng ngủ dậy cho cá ăn trước khi đi học. Mimi rất vui vừa ăn cơm, vừa ngắm cá, thường ngây thơ hỏi ba mẹ: “Còn thò tay vào “nựng” cá được không?”. Dĩ nhiên Phúc giảng giải cá không thể sống thiếu nước nếu bế cá ra ngoài nựng, còn nếu thò tay vào bồn sẽ làm ô nhiễm môi trường sống của cá. Nên bé đành ngắm cá bên ngoài bể cá và đặt tên cho từng con cá. Phúc kể: “Con cá 2 màu trắng đen, con bé gọi cá bò sữa vì giống con bò sữa. Bé vừa viết bài, và những phút nghỉ tay, say mê chìm đắm trong thế giới nhỏ của bồn cá với sỏi, với rong rêu… Với trí tưởng tượng tuyệt vời của trẻ thơ, con bé vui tươi huyên thuyên kể chuyện về các con cá cho ba mẹ nghe trong những bữa cơm gia đình”.

gia dinh 2487-san choichotre 3.jpg (577 KB)

Có nhiều gia đình ba mẹ không nhiều thời gian và ít đầu tư hơn nên mỗi cuối tuần sẽ tìm cách đưa các con ra công viên nếu nhà gần công viên. Như gia đình anh chị Ngô Trinh, 40 tuổi (Q.1, TPHCM). Có lợi thế nhà gần một công viên nhỏ nên sáng thứ Bảy và Chúa nhật, vợ chồng cùng hai con trai ra công viên chơi cầu lông, tập thể dục… Xong cả nhà cùng đến hồ bơi vui đùa trong nước mát. Hai bé ở tuổi tiểu học đã rất thích thú và mong chờ ngày cuối tuần đầy niềm vui. Tương tự, nhà anh chị Phùng Thủy, 40 tuổi (Q. Phú Nhuận, TPHCM) cao tầng nhưng thiếu không gian sống thông thoáng. Mỗi cuối tuần họ đưa các con đang học lớp 4 và 5 ra công viên Tao Đàn cùng trải bạt làm một buổi picnic nhỏ, mang theo thức ăn nhẹ, vui chơi banh, cầu lông… và các trò chơi hợp với các bé. Có khi cả nhà nằm nghe mẹ kể chuyện hoặc ba đàn hát bằng guitar. Anh Thủy chia sẻ: “Trong căn nhà hẻm nhỏ rất ngột ngạt nên chúng tôi ra công viên để cùng tận hưởng những khoảng xanh hiếm hoi của thành phố. Các con nhảy dây, cùng đá cầu và chơi cầu lông với nhau. Đói thì ăn bánh mang theo, khát cũng đã có nước…”.

Vậy đó, sống ở thành phố muốn con cái có sân chơi riêng, hoặc một chỗ để giải trí, dạo mát, ba mẹ cũng cần ít nhiều cố gắng, sắp xếp. 

Nguyễn Ngọc Hà

 

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Dạy bé gái tự vệ sinh
Dạy bé gái tự vệ sinh
Con chim biết dùng mỏ rỉa lông, con mèo, con chó biết dùng lưỡi để tự vệ sinh cơ thể, trẻ con cần học để biết tự giải quyết những nhu cầu cá nhân và các thao tác sau khi đi vệ sinh để không phải phiền người lớn (nhiều...
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Dạy bé gái tự vệ sinh
Dạy bé gái tự vệ sinh
Con chim biết dùng mỏ rỉa lông, con mèo, con chó biết dùng lưỡi để tự vệ sinh cơ thể, trẻ con cần học để biết tự giải quyết những nhu cầu cá nhân và các thao tác sau khi đi vệ sinh để không phải phiền người lớn (nhiều...
Gặp ở đâu?
Gặp ở đâu?
Tôi sa cơ lỡ vận, bí đường, ngồi uống trà đá nhìn thấy nhiều người cầm xấp vé số đi bán. Cách đây hơn hai mươi năm, nghề này còn ít người làm hơn bây giờ.
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn lâu nay được xem là một đức tính quan trọng của con người, là một trong những bài học đạo đức cơ bản được dạy cho trẻ em. Chẳng hạn, trong chương trình môn Giáo dục công dân lớp 6 có bài Biết ơn.
“Người quen” của ba, mẹ?
“Người quen” của ba, mẹ?
Cách đây chưa lâu, bé hàng xóm nhà tôi học lớp 2, trong lúc chờ mẹ đón ở cổng trường, bỗng có một người đàn ông dừng xe nói: “Mẹ cháu bận, nhờ chú đón con”.
Đổi nước
Đổi nước
Cái nắng gay gắt mùa này khiến nhiều nơi ở miệt Cà Mau bắt đầu phải đổi nước. Một chuyện tưởng chừng như đã cũ, nhiều người có khi đã quên, còn sắp nhỏ có lẽ chẳng mấy hình dung ra bởi đã quá quen với dòng nước ngầm sẵn...
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Cuối năm ngoái, tôi có dịp đến thăm Đền Thánh Giuse được xây dựng trên đồi Royal tại Montréal, Canada. Tôi không nói về lịch sử ngôi thánh đường nguy nga, là điểm hành hương xếp vào bậc nhất Canada, vì chỉ cần một nhấp chuột, bạn đọc có thể...
Khi cảm hứng cạn nguồn
Khi cảm hứng cạn nguồn
Ngành nghề sáng tạo không giống Google và AI, chỉ cần ra lệnh hoặc đặt yêu cầu là có ngay kết quả. Người chuyên viết lách, vẽ tranh phải rèn luyện kỹ năng, tìm kiếm tư liệu và cảm hứng bằng cách đọc sách báo, đi thực địa.