Tắm trong làn nước trong như tình bạn tuổi hoa

Vào thời mà ngân hàng điện tử chưa phổ biến, có câu chuyện tiếu lâm kể về những người bạn thời cấp ba hẹn nhau họp lớp, kỷ niệm 15 năm ra trường. Sau màn tay bắt mặt mừng, một số bạn tỏ ra thành đạt, khoe thành tựu, con cái, nhà xe, đi du lịch những đâu…, khiến bạn bè phải “lé mắt” trầm trồ. Trong bầu khí vui vẻ hào nhoáng ấy, một anh bạn đi dép lê bước vào. So với các bạn, nhìn anh thật bình thường, thậm chí lép vế; một số người ngấm ngầm hoặc công khai cười cợt anh là kẻ thất bại, chẳng có nổi chiếc xe máy mà đi. Anh chẳng hề tức giận hay buồn lòng, điềm nhiên tiếp chuyện mọi người, thưởng thức các món ngon trên bàn. Tới lúc tàn tiệc, cả lớp chia đều hóa đơn thanh toán. Anh trả tiền phần mình, nhã nhặn cám ơn nhân viên phục vụ rồi ngẩng cao đầu ra về, trong khi mấy người bạn giàu có, diện hàng hiệu, đi xe ngon cứ lúng túng sờ khắp người. Vài nhân viên thoáng nghi ngờ họ chỉ khoe mẽ chứ không có thực chất nên mới kiếm cớ “quên ví” để né thanh toán. Ngược lại, người đàn ông ăn mặc giản dị kia lại khiến cả lớp phải suy nghĩ lại, có người còn nghĩ anh là đại gia ngầm. Khi đã đi bộ được một quãng, anh chàng mới nở nụ cười bí hiểm, đập tay vào mấy bóp tiền giấu trong túi quần, túi áo. Đám bạn vừa cười cợt anh đúng là rất giàu, mỗi tội đã bị anh xài “hai ngón” mượn tạm hết số tiền họ mang theo!

banxua.jpg (256 KB)

Cũng có câu chuyện thực, kể về một kỳ họp mặt của những sinh viên khác. Nay thì điều kiện kinh tế của nhiều bạn bè có phần chênh lệch, vì làm chức vụ to, lại có người ở nước ngoài, cũng có kẻ làm công nhân, hay hoàn cảnh là thương binh nghỉ mất sức… Một số anh lặn lội đạp xe đến dự, xúc động gặp gỡ bạn bè, ôn lại kỷ niệm. Hết phần “lễ”, họ lặng lẽ đứng dậy rút về, không tiếp tục dự phần “hội”, bởi không có tiền đóng góp nên họ khí khái không muốn người khác “bao” hoặc ban tổ chức phải hỗ trợ mình bữa liên hoan vui vẻ.

Cả hai câu chuyện trên được nhiều người kể lại và cũng không phải chuyện hiếm. Điều làm những buổi họp lớp thiếu trọn vẹn là thói khoe mẽ của người hợm hĩnh, sự mặc cảm của người tự ti, kẻ làng nhàng cố gồng mình lên “thể hiện”. Các cụ có câu: “Thua thầy một vạn không bằng kém bạn một ly”, “Con gà tức nhau tiếng gáy” là vậy. 

*

Tôi may mắn có những kỳ hội lớp/hội khóa ở trường phổ thông cũng như đại học đầy ắp “ký ức vui vẻ”. Có lẽ do cái tài của vị “tư lệnh” đứng ra tổ chức, do ban liên lạc rất tận tình, do tập thể đồng thuận, và do từng người tham dự nên khi ai nấy bước vào cổng trường đều bỏ hết danh lợi, quyền thế ở bên ngoài, chỉ còn “ơn thầy, nghĩa bạn, tình trường”. Họp lớp là cuộc đoàn tụ của những đứa học sinh, sinh viên vô tư, không nên là cuộc gặp của những ông nọ bà kia. Họp xong cả tháng mà nhóm Zalo của lớp vẫn rộn ràng, lại hẹn nhau vào dịp gần nhất, dù đã mấy chục năm ra trường. Tuy vậy, có những bạn điểm danh lần đầu rồi biến mất, có bạn không góp mặt một buổi họp lớp nào. Hỏi ra mới biết: vợ/chồng không cho đi vì không tin người nhà mình gặp lại tình cũ lại có chuyện “họp mặt chay”, ngộ nhỡ “say nắng” thì tan cửa nát nhà. Hoặc chính họ cảm thấy lạc lõng, vô nghĩa trước các vai diễn trên “sân khấu”…

Rất ít người có thể chơi thân với cả lớp thời đi học, nhưng nếu ta có thể đến một quán cà phê toàn người xa lạ để cổ vũ một trận bóng, hay tham gia một cuộc du lịch toàn người lạ hoắc, thì tại sao không thể đến buổi họp lớp cũ, dù không thân cũng là những người bạn chung trường, nhớ mặt, nhớ tên nhau... Dù “tô canh” có ngon đến đâu, nếu có “con ruồi” trong đó chắc nhiều người sẽ không dùng, nhưng người mạnh mẽ chỉ thấy đó như “hạt đỗ đen” mà thôi.

Trong tác phẩm “Cốt tủy của đạo Phật”, thiền sư Daisetz Teitaro Suzuki đã viết một câu thật chí lý: “Ta chỉ thật là mình khi nào đi tắm”. Đơn sơ, giản dị nhưng thật thâm thúy. Khi ta tắm, mũ cao áo dài cũng phải cởi bỏ, phấn son trang điểm cũng trôi hết. Chức cao danh vọng cũng không gắn liền với thân thể, quyền uy sức mạnh lúc đó phô bày cho ai xem. Lúc đó, ta chỉ nhìn thấy một con người trần trụi như bất cứ người trần trụi tầm thường nào trên trần gian này. Vậy nên, đi họp lớp, hãy “cởi bỏ” những lớp áo thành kiến, so sánh phân bì, để mình được hồn nhiên tắm trong làn nước trong xanh của tình bạn thuở hoa niên.

Ths-Bs Lan Hải

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Dạy bé gái tự vệ sinh
Dạy bé gái tự vệ sinh
Con chim biết dùng mỏ rỉa lông, con mèo, con chó biết dùng lưỡi để tự vệ sinh cơ thể, trẻ con cần học để biết tự giải quyết những nhu cầu cá nhân và các thao tác sau khi đi vệ sinh để không phải phiền người lớn (nhiều...
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Dạy bé gái tự vệ sinh
Dạy bé gái tự vệ sinh
Con chim biết dùng mỏ rỉa lông, con mèo, con chó biết dùng lưỡi để tự vệ sinh cơ thể, trẻ con cần học để biết tự giải quyết những nhu cầu cá nhân và các thao tác sau khi đi vệ sinh để không phải phiền người lớn (nhiều...
Gặp ở đâu?
Gặp ở đâu?
Tôi sa cơ lỡ vận, bí đường, ngồi uống trà đá nhìn thấy nhiều người cầm xấp vé số đi bán. Cách đây hơn hai mươi năm, nghề này còn ít người làm hơn bây giờ.
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn lâu nay được xem là một đức tính quan trọng của con người, là một trong những bài học đạo đức cơ bản được dạy cho trẻ em. Chẳng hạn, trong chương trình môn Giáo dục công dân lớp 6 có bài Biết ơn.
“Người quen” của ba, mẹ?
“Người quen” của ba, mẹ?
Cách đây chưa lâu, bé hàng xóm nhà tôi học lớp 2, trong lúc chờ mẹ đón ở cổng trường, bỗng có một người đàn ông dừng xe nói: “Mẹ cháu bận, nhờ chú đón con”.
Đổi nước
Đổi nước
Cái nắng gay gắt mùa này khiến nhiều nơi ở miệt Cà Mau bắt đầu phải đổi nước. Một chuyện tưởng chừng như đã cũ, nhiều người có khi đã quên, còn sắp nhỏ có lẽ chẳng mấy hình dung ra bởi đã quá quen với dòng nước ngầm sẵn...
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Cuối năm ngoái, tôi có dịp đến thăm Đền Thánh Giuse được xây dựng trên đồi Royal tại Montréal, Canada. Tôi không nói về lịch sử ngôi thánh đường nguy nga, là điểm hành hương xếp vào bậc nhất Canada, vì chỉ cần một nhấp chuột, bạn đọc có thể...
Khi cảm hứng cạn nguồn
Khi cảm hứng cạn nguồn
Ngành nghề sáng tạo không giống Google và AI, chỉ cần ra lệnh hoặc đặt yêu cầu là có ngay kết quả. Người chuyên viết lách, vẽ tranh phải rèn luyện kỹ năng, tìm kiếm tư liệu và cảm hứng bằng cách đọc sách báo, đi thực địa.