Trải nghiệm mất mát từ mùa dịch

Trước đây, chỉ những người già, ba mẹ, ông bà của bạn bè là thi thoảng chúng ta hỏi thăm họ còn hay đã về với Chúa. Mùa đại dịch khác hẳn. Bạn chúng ta mới tuần trước còn điện thoại, hôm nay nghe họ “dương tính” và rồi…ra đi y như chiếc lá rơi khỏi cành khiến những người còn ở lại hụt hẫng đến thảng thốt.

Kim Dung, người bạn cùng là thành viên trong Câu lạc bộ Người Yêu Sách với tôi là một trong những trường hợp như thế. Mới tuần trước cô bạn còn chuyển qua mạng cho tôi cách nấu nước xông, cách pha nước chanh gừng…tránh bệnh Covid-19. Vậy mà một chiều, giữa mùa giãn cách, tôi gọi cho Dung để trò chuyện thì đầu dây bên kia, giọng bạn đầy mệt mỏi: “Mình đang trong khu cách ly rồi!”. Tôi hoảng hốt hỏi ở khu nào thì được biết cô bạn đang ở trong một trường học vì ban đầu được xác định là F1. Con trai của bạn là F0, cách ly ở nơi khác. Dung hẹn tối gọi lại cho tôi vì “giờ đang thấy khó thở quá!”. Chờ hoài không thấy bạn gọi lại. Nóng ruột, tôi gọi Dung rất nhiều cuộc và cuối cùng, qua một người khác bắt máy, tôi biết tin bạn mình đã trở thành F0 sau đó và đã mất vì Covid. Thoạt nghe, tôi không biết mình... “đứng hình” như thế bao lâu, chỉ biết nước mắt cứ thi nhau rơi. Những kỷ niệm sinh hoạt chung ùa về. Những lần cùng lên truyền hình, cùng ăn uống và cùng trao đổi bao nhiêu chuyện trên đời… Sao bạn ra đi nhanh vậy?

Mùa dịch, khu nhà tôi thuộc vùng “báo động đỏ”, tôi đã mất những người hàng xóm đồng đạo, cùng từng đến nhà nhau đọc kinh mùa Hoa và mùa Mân Côi. Riêng chị Cúc, không cùng tôn giáo song rất thân thiện, dễ mến. Thường ngồi trên bậc thềm nhà đối diện, mỗi lần thấy tôi dẫn xe ra, chị đon đả: “Hôm nay Út đi công việc hả, mặc đồ đẹp quá!”. Tôi hay cười, đùa lại: “Không khen người đẹp mà khen quần áo đẹp...”. Chị cũng cười, giải thích: “Thì quần áo đẹp tạo nên con người đẹp. Người đẹp vì lụa mà...”. Cả hai chúng tôi cùng vui vẻ. Thế rồidịch bùng lên. Thành phố hạn chế đi lại. Chị Cúc còn dặn dò tôi đừng ra đường, có việc gì cần lắm mới đi... Ấy vậy mà một chiều, cháu tôi báo tin: “Chị Cúc bị Covid rồi, lây từ chồng khi anh đi công tác về!”. Chỉ vài ngày sau, trên facebook, bạn bè trong xóm ghi lời tiếc thương, tôi biết chị không may mắn như chồng chị, thoát khỏi lưỡi hái của con Corona!

Mùa dịch, tôi không đi đâu ngoài lần đi tiêm vắc-xin và ra tiệm mua thuốc. Dắt xe ra cổng, cổ tôi như nghẹn lại nhớ đến những lúc chị Cúc vẫn khen tôi mặc đồ đẹp. Nhìn qua bậc thềm, nơi chị từng ngồi, giờ trống trơn, nước mắt tôi ứa ra.

Cũng một nỗi đau, một buổi chiều, tôi nhận điện từ người bạn: “Cậu B. gần như khùng rồi bồ ơi...”. B. mà bạn tôi nhắc đó, làm việc trong một nhà xuất bản, không may bị dương tính và đi cách ly. Cậu không biết rằng ba mẹ mình sau đó cũng đi bệnh viện vì Covid. Sau một tháng điều trị, B. về nhà tại quận 4 mới biết ba mẹ đã qua đời. 32 tuổi, B. từng chia sẻ với chúng tôi rằng cậu là con một, nên rất dè dặt trong tình yêu để tìm cho ba mẹ một cô dâu ngoan, dù có thể không đẹp… Ước mơ và ý định đơn giản đó cậu đã không thực hiện được cùng hai đấng sinh thành muôn vàn yêu thương. B. bỗng lầm lì ít nói và nhìn mọi người với đôi mắt “mang hình viên đạn”! Chúng tôi bàn nhau sau dịch hoặc khi thành phố ổn rồi sẽ nhờ bác sĩ tâm lý đến thăm cậu.

Thu Nga, sống cùng ba mẹ trong căn nhà nhỏ thuộc quận 8. Mùa dịch, cô hưởng ứng “ba tại chỗ” của xí nghiệp nên thu dọn vali để vào xưởng làm việc suốt mấy tháng. Nga không ngờ chỉ hai tháng sau đó, cô được tin ba mẹ ở nhà bị dương tính và không qua khỏi. Cả hai vướng bệnh khi chưa kịp chích ngừa. Khi về nhà, nhìn 2 hũ tro cốt của ba mẹ, Nga ngã quỵ. Hiện tâm thần cô vẫn chưa ổn định và đang được một bác sĩ chăm sóc, điều trị...

Sự mất mát dù là bạn bè hay cha mẹ con cái… đều mang dấu ấn và đau đớn như nhau, khi mà căn nhà, khu phố, con hẻm, chiếc giường…không còn thấy họ nữa. Một sự trống trải nghẹn lòng. Sao họ đi nhanh thế. Nhất là cái chết vì Covid, một cái chết cô độc không người thân bên cạnh; lúc hấp hối cũng chẳng có cộng đoàn đến đọc kinh như thường tình. Một cái chết lặng lẽ, nhanh chóng và như vô hình, như họ biến đi hay tan chảy trong cuộc sống người ở lại.

Chịu khó tìm hiểu những trường hợp thương tâm trong hàng ngàn cái chết vì Covid ở thành phố, chúng ta “ngộ” ra một điều như Kinh Thánh nói “...không biết ngày nào Chúa đến”. Ðặc biệt trong thời điểm dịch bùng phát, không tiện gặp nhau nên đôi khi biết được tin thì bạn bè hoặc người thân của mình đã thành nắm tro trong hũ cốt hoặc đang trong tầng 3 - 4 bệnh viện cùng các y bác sĩ giành lấy sự sống từ con Corona. Thế nên, thỉnh thoảng tôi nhận được tin nhắn của bạn bè, đồng nghiệp: “Chị ổn không?”... Tôi cũng thường xuyên nhắn hỏi những người thân quen: “Bạn/anh/chị/em... ổn không?”.

Trong thời dịch bệnh, từ “ổn” nghe thật đẹp. Ổn về vật chất và sức khỏe. Có người nói đại dịch này khiến con người quan tâm đến nhau hơn. Họ biết quý thời gian sống cùng nhau. Ngọc Dung là bạn của tôi và Kim Dung nói trong hối tiếc: “Nếu biết Kim Dung ra đi sớm thế, và bọn mình không gặp nhau được như hôm nay, lúc tháng Hai vừa rồi, bận thế nào mình cũng kéo Kim Dung ra Ðường Sách ăn kem...”.

Trên trang thông tin của các xóm giáo, mọi người nhắc nhau đọc kinh Mân Côi, cầu nguyện cho dịch qua mau. Họ không quên nhắc nhau ngoài giữ gìn sức khỏe, hãy thôi đi những thói sân si, buông bỏ những hận thù gút mắc…Trong đại dịch, họ bỗng thấy cuộc sống thật vô thường nên bảo nhau hãy sống tốt như hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời bởi không biết Chúa gọi lúc nào… Với những người về với Chúa, nhân tháng Các Ðẳng Linh Hồn, tôi và các bạn Công giáo (người nào cũng mất mát một người bạn hay một hàng xóm, lớn hơn là người thân, cha, mẹ…) đều cùng suy nghĩ: Không chỉ cầu cho những người mình thương yêu, quen biết mà cho hết thảy những người đã mất vì Covid ở Việt Nam, rộng hơn là cầu cho các nạn nhân trên toàn thế giới.

Nguyễn Ngọc Hà

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Thêm chính sách giúp người lao động  cải thiện lương hưu
Thêm chính sách giúp người lao động cải thiện lương hưu
Từ ngày 10.5, Nghị định số 85/2026/NĐ-CP chính thức có hiệu lực, quy định về bảo hiểm hưu trí bổ sung tự nguyện nhằm hình thành một kênh tích lũy dài hạn cho người lao động, bên cạnh chế độ BHXH hiện hành.
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Điểm tựa tuổi già  nơi giáo xứ
Điểm tựa tuổi già nơi giáo xứ
Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách...
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Xóm nghề biến lục bình thành sinh kế
Dọc theo những con kênh ở miền Tây Nam Bộ, lục bình từ lâu đã trở thành một phần rất đỗi quen thuộc. Từ loài thực vật trôi nổi ven sông, ít nhiều góp phần gây ô nhiễm do cản dòng chảy của nước, người dân đã khéo léo biến...
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...