“Trai nuôi vợ bệnh gầy mòn”?

Sau khi sinh con đầu lòng, vợ tôi ngã bệnh và đau ốm liên miên. Tôi một mình “gà trống nuôi con” và chăm vợ bệnh. “Mình là đàn ông sức dài vai rộng phải là chỗ dựa cho vợ con”, tôi vẫn nghĩ thế. Có điều, áp lực của gia đình và dư luận cứ bủa vây lấy mình. Bên nội thì xót con trai phải “hầu vợ” nên bực lây sang con dâu, hàng xóm láng giềng thì chép miệng thương hại nói ra nói vào...

Thực ra chuyện nuôi người bệnh không phải hiếm, vài chị mà tôi quen biết cũng đang nuôi chồng nằm liệt giường là thương binh hoặc sau tai nạn lao động, tai nạn giao thông. Nhưng họ lại được động viên giúp đỡ. Tại sao có sự “phân biệt đối xử” như vậy?

(Một bạn đọc giấu tên)

nam tay

Bệnh tật là điều không ai mong muốn nhưng vẫn xảy ra. Khi một trong hai người bị bệnh dài ngày, áp lực đè nặng lên cả hai. Người khỏe đã không được chăm sóc chiều chuộng lại còn phải thức khuya dậy sớm chạy vạy lo cho người kia, vừa gánh vác việc mưu sinh vừa phải làm nội tướng – điều mà nhiều chàng trai cô gái trước khi kết hôn chưa từng kinh qua. Rồi lại phải chịu đựng sự phàn nàn, khó tính khó nết của người ốm. Không còn thì giờ nghỉ ngơi giải trí mà chỉ còn gánh nặng lo âu, nợ nần. Người bệnh ngoài nỗi khổ về bệnh tật, đau đớn, mặc cảm, tiền bạc thiếu thốn, còn tâm trạng tự dằn vặt mình đã trút gánh nặng lên người bạn đời, lo sợ bị chán, bị bỏ rơi...

Cùng một hoàn cảnh nhưng cách ứng xử có khác nhau ở hai phái, ở chỗ cả hai đều có tính “nhạy cảm”, đàn ông nhạy cảm với sự việc, nếu có việc gì không vừa ý, càng nghĩ lại càng nóng. Phụ nữ nhạy cảm với lời nói, một câu nói ra tuy thoáng qua nhưng càng nghĩ lại càng cảm thấy tủi hờn, tức giận. Theo một điều tra xã hội học thì 35% vụ ly hôn là do người vợ bệnh, trong khi tỷ lệ phụ nữ ly hôn vì chồng mất sức lao động thì ít hơn nhiều. Có sự “khác giống tuy chung một giàn” này là do sự khác biệt về giới giữa hai phái: Trai thích hợp với những công to việc lớn, gái làm việc tỉ mỉ. Trai sức bật tốt, gái sức bền tốt. Trai có ý chí tranh đua vượt khó, gái nhiều nghị lực kiên nhẫn. Thêm vào đó, tình mẫu tử dường như có sẵn trong mỗi bé gái. Phụ nữ sinh ra để quan tâm, chăm sóc yêu thương người khác như một nhu cầu, niềm vui, ý nghĩa của đời mình hơn là một trách nhiệm và nghĩa vụ phải cắn răng hoàn thành. Từ đời này đến đời kia, cái nhìn của xã hội cho rằng, trai “hầu” vợ là của hiếm còn vợ nuôi chồng là lẽ đương nhiên.

Tôi ủng hộ cách nghĩ của bạn. Vợ chồng, ngoài “tình” còn “nghĩa”. Bạn bè còn không bỏ mặc nhau lúc khó khăn, huống hồ vợ chồng? Kinh nghiệm cho thấy, cặp vợ chồng nào “càng cay đắng lắm càng ân huệ nhiều”, càng cùng nhau vượt qua những nỗi khó khăn vất vả, đau khổ thì càng gắn bó son sắt. Thử nghĩ xem: khi vợ còn sống cùng cha mẹ, từ nhỏ đến lớn chưa từng phải lo lắng những công to việc lớn, việc gì đã có bố mẹ đứng ra gánh vác, nay chỉ vì một chữ “tình” mà rời xa bố mẹ đã một đời nuôi mình khôn lớn, đem nửa đời sau phó thác cho mình, gọi bố mẹ mình là bố mẹ, coi anh chị em của mình như anh chị em của cô ấy. Nếu không được đối xử tốt, đặc biệt khi lâm bệnh hoặc ốm đau dai dẳng, bệnh nan y... thì cô ấy khó mà vượt qua được. Vợ mình thì mình phải biết xót, nếu trên đời này có ai đó xót vợ bạn hơn bạn thì chắc chắn bạn đang “có vấn đề” rồi đấy.

THẠC SĨ- BÁC SĨLAN HẢI

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

“Người quen” của ba, mẹ?
“Người quen” của ba, mẹ?
Cách đây chưa lâu, bé hàng xóm nhà tôi học lớp 2, trong lúc chờ mẹ đón ở cổng trường, bỗng có một người đàn ông dừng xe nói: “Mẹ cháu bận, nhờ chú đón con”.
Thực sự thức tỉnh
Thực sự thức tỉnh
Phong trào Woke (tỉnh thức) ở Mỹ và châu Âu có ý nghĩa ban đầu rất tốt đẹp, đó là giúp nâng cao nhận thức về công bằng xã hội, chống phân biệt chủng tộc và bất bình đẳng.
Khi thị hiếu dễ dãi  làm nghèo trí tưởng tượng của phim ảnh
Khi thị hiếu dễ dãi làm nghèo trí tưởng tượng của phim ảnh
Thỉnh thoảng lên mạng tìm kiếm chủ đề phim ảnh, ta thấy những lời nhận xét rằng phim ảnh và cả tiểu thuyết bây giờ ít có tác phẩm nào thực sự nổi trội, gây được tiếng vang lớn, đi sâu vào lòng người.
“Người quen” của ba, mẹ?
“Người quen” của ba, mẹ?
Cách đây chưa lâu, bé hàng xóm nhà tôi học lớp 2, trong lúc chờ mẹ đón ở cổng trường, bỗng có một người đàn ông dừng xe nói: “Mẹ cháu bận, nhờ chú đón con”.
Thực sự thức tỉnh
Thực sự thức tỉnh
Phong trào Woke (tỉnh thức) ở Mỹ và châu Âu có ý nghĩa ban đầu rất tốt đẹp, đó là giúp nâng cao nhận thức về công bằng xã hội, chống phân biệt chủng tộc và bất bình đẳng.
Khi thị hiếu dễ dãi  làm nghèo trí tưởng tượng của phim ảnh
Khi thị hiếu dễ dãi làm nghèo trí tưởng tượng của phim ảnh
Thỉnh thoảng lên mạng tìm kiếm chủ đề phim ảnh, ta thấy những lời nhận xét rằng phim ảnh và cả tiểu thuyết bây giờ ít có tác phẩm nào thực sự nổi trội, gây được tiếng vang lớn, đi sâu vào lòng người.
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Vô tính luyến ái
Vô tính luyến ái
Một chàng trai từ thuở học cấp III đã thấy mình khác lạ với các bạn cùng trang lứa. Trong khi bọn con trai hay bàn tán chuyện tán gái hoặc “sex siếc”, cậu cảm thấy dửng dưng, lạc lõng.
Yếu tố con người
Yếu tố con người
Trong bộ phim “Cơ trưởng Sully” (2016) dựa trên sự cố chuyến bay 1549 của US Airway, cơ trưởng Chesley “Sully” Sullenberger đã hạ cánh khẩn cấp xuống giữa sông do sự cố máy móc.
Ðẹp đẽ, mong manh và kiên cường
Ðẹp đẽ, mong manh và kiên cường
Một bạn trẻ đăng bức tranh rực rỡ sắc màu lên Facebook, vẽ một nông trại trồng lúa mì và hoa, giữa cánh đồng có ngôi nhà màu đỏ, trên cao là bầu trời xanh yên bình.
Giáng sinh và đông chí
Giáng sinh và đông chí
Vào năm 380, Công giáo được Hoàng đế Theodosius I (347-395) công nhận là quốc giáo, nhờ vậy cuộc bức hại 300 năm nhắm vào tôn giáo hoàn toàn chấm dứt tại La Mã. Từ đó, ảnh hưởng từ La Mã dần len lỏi vào Công giáo, trong đó có...
Không câm lặng nữa!
Không câm lặng nữa!
Ngược về những năm 2010, nhiều nữ sinh viên từng bị quấy rối, sờ mó, buông lời khiếm nhã mỗi khi xe buýt dừng ở trạm Suối Tiên, gần khu làng đại học quốc gia.