Trong dòng đời tất bật, ta có sống vô tâm?

Hằng ngày theo lệ, sáng tinh mơ đến công viên tập thể dục, đã hơn mười năm, đoạn đường, như cách nói thường nghe là “mòn chân”.

Tôi thuộc từng mái nhà, cửa hiệu, hẻm nhỏ, và hầu như mọi cư dân trên đoạn đường chừng nửa cây số đi về hàng ngày ấy. Có một tiệm bán “bù lon con tán” của một anh ngang tuổi, thường ghé mua lặt vặt khi thì chiếc búa, đinh, keo dán sắt…, riết thành khách quen. Rồi bẵng một thời gian tôi chỉ mua ở chợ gần nhà cho tiện. Mới rồi, khi cái cưa hỏng, cần cắt cành cây, mới sực nhớ chỗ hiệu “bù lon” ấy bán đồ chất lượng, nơi đã mua chiếc cưa dùng mấy năm. “Hồi đó bà xã anh bán cái cưa cho tôi đó, xài tới giờ”, tôi nói với anh. Anh chủ đáp rất tỉnh: “Vợ tôi bán cho anh cưa khi con tôi mới học lớp tám, giờ vô đại học, mà bả bỏ đi ngay lúc đó tới giờ”. Tôi giật mình vì qua lại hằng ngày, sao không hề nghe, không hề biết. Tế nhị tôi không hỏi thêm, nhưng thở nhẹ: “Nhanh vậy, mấy năm rồi!”. Anh trải lòng nỗi đau âm thầm của cảnh gà trống nuôi con, tôi khách sáo lần đầu bắt tay anh, siết chặt và động viên như thói quen khi khích lệ mấy nhóc đá banh: cố lên! Rời cửa tiệm, chợt nhận thấy mình sống vô tâm, chuyện ngay trước mắt mà không biết. Và anh chủ hiệu ấy với tôi hình như có học chung trường…

Mạnh ai nấy sống, đau đáu với nỗi khổ niềm đau của riêng mình, với cái tôi to tát, có khi chuyện buồn của ngay thành viên trong gia đình hay hàng xóm cũng bàng quan không hay biết. Và không biết từ bao giờ, nỗi niềm riêng ai cũng giấu kín, cất kỹ? Mới đây, tôi đi đảo nhỏ giải tỏa tinh thần, hít thở sóng gió, về tới nhà mới hay anh chủ tiệm sửa xe đạp hàng xóm bao nhiêu năm mang xe tới đã tử vong do dùng đầu đạn làm đe chặt căm xe. Anh này học chung trường, cùng lớn lên trong một xóm từ nhỏ và mới nói chuyện mấy bữa trước. Chuyện kinh hoàng ngay bên cạnh, báo chí cả nước chạy tin. Anh ấy gặp nạn khủng khiếp khi tôi còn đang chỉnh camera ghi hình ngoài biển!

Dù muốn hay không, bao nhiêu chuyện khách quan cứ diễn ra xung quanh ta; khổ đau, hạnh phúc, mất mát trong từng giây phút tháng ngày đến với người này người khác, mà có khi bản thân không hề hay biết, chia sẻ. Dòng thời gian không ngưng nghỉ, mình có lúc chỉ chăm chăm nhìn mãi vào chính mình mà thôi.

Bây giờ, sáng sáng tập thể dục hay đi chợ, tôi mỉm cười với anh chủ hiệu bù lon con tán vì đã biết nỗi khổ tâm của anh; nhìn vào tiệm sửa xe đạp của người hàng xóm xấu số, nơi con gái anh vẫn ngồi chỗ cũ bán buôn, chiếc võng anh thường nằm ai đó đã dẹp đi…

Nào chỉ có mỗi mình ta đau khổ, mất mát?

Nguyễn Thành Công

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Dạy bé gái tự vệ sinh
Dạy bé gái tự vệ sinh
Con chim biết dùng mỏ rỉa lông, con mèo, con chó biết dùng lưỡi để tự vệ sinh cơ thể, trẻ con cần học để biết tự giải quyết những nhu cầu cá nhân và các thao tác sau khi đi vệ sinh để không phải phiền người lớn (nhiều...
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Dạy bé gái tự vệ sinh
Dạy bé gái tự vệ sinh
Con chim biết dùng mỏ rỉa lông, con mèo, con chó biết dùng lưỡi để tự vệ sinh cơ thể, trẻ con cần học để biết tự giải quyết những nhu cầu cá nhân và các thao tác sau khi đi vệ sinh để không phải phiền người lớn (nhiều...
Gặp ở đâu?
Gặp ở đâu?
Tôi sa cơ lỡ vận, bí đường, ngồi uống trà đá nhìn thấy nhiều người cầm xấp vé số đi bán. Cách đây hơn hai mươi năm, nghề này còn ít người làm hơn bây giờ.
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn lâu nay được xem là một đức tính quan trọng của con người, là một trong những bài học đạo đức cơ bản được dạy cho trẻ em. Chẳng hạn, trong chương trình môn Giáo dục công dân lớp 6 có bài Biết ơn.
“Người quen” của ba, mẹ?
“Người quen” của ba, mẹ?
Cách đây chưa lâu, bé hàng xóm nhà tôi học lớp 2, trong lúc chờ mẹ đón ở cổng trường, bỗng có một người đàn ông dừng xe nói: “Mẹ cháu bận, nhờ chú đón con”.
Đổi nước
Đổi nước
Cái nắng gay gắt mùa này khiến nhiều nơi ở miệt Cà Mau bắt đầu phải đổi nước. Một chuyện tưởng chừng như đã cũ, nhiều người có khi đã quên, còn sắp nhỏ có lẽ chẳng mấy hình dung ra bởi đã quá quen với dòng nước ngầm sẵn...
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Cuối năm ngoái, tôi có dịp đến thăm Đền Thánh Giuse được xây dựng trên đồi Royal tại Montréal, Canada. Tôi không nói về lịch sử ngôi thánh đường nguy nga, là điểm hành hương xếp vào bậc nhất Canada, vì chỉ cần một nhấp chuột, bạn đọc có thể...
Khi cảm hứng cạn nguồn
Khi cảm hứng cạn nguồn
Ngành nghề sáng tạo không giống Google và AI, chỉ cần ra lệnh hoặc đặt yêu cầu là có ngay kết quả. Người chuyên viết lách, vẽ tranh phải rèn luyện kỹ năng, tìm kiếm tư liệu và cảm hứng bằng cách đọc sách báo, đi thực địa.