Về quê ngoại cắm câu cua

Lối bạch đàn quen thuộc mát rượi dẫn vào nhà ngoại kia rồi, tôi và nhỏ Minh Anh chạy trước, bỏ ba má đi từ từ phía sau. Đến chiếc cầu cây bắt qua xẻo nước, phải dừng lại thôi vì không dám qua, dù có tay vịn. Nước lớn đầy, đỏ hồng phù sa. Gió thổi tóc nhỏ Minh Anh bay bay, hôm nay tôi thấy nhỏ đẹp lạ lùng, hái một nhánh hoa tim tím, tôi cài lên tóc nhỏ, sợ sâu nên nhỏ hét toáng lên muốn khóc. Từ phía mé sông, dáng ông ngoại đang đi tới, hai đứa mừng rỡ đồng thanh: “Con chào ông ngoại”, ông ngoại cười vui: “Mới về tới à? Ngoại đi đổ xà ngom, bắt tép luộc cho bây đây”.  Ông ngoại để cái giỏ tre trên bờ, bước xuống mé nước rửa đôi chân lấm đầy bùn rồi lên cỏ giậm cho ráo. Ngoại bước qua cầu cây thật dễ dàng và đưa tay dẫn từng đứa qua, hai chị em tôi vừa níu ngoại vừa run rẩy bám chặt tay vịn cầu cây mà vẫn sợ bị rơi tõm xuống nước. Qua khỏi chiếc cầu, hai đứa reo mừng như lập được chiến công. Bà ngoại ra tận ngõ đón và ôm chúng tôi vào lòng, nét mặt vui lắm! Chiếc cầu này là cả ký ức tuổi thơ của má tôi và mấy dì, má kể có những lần nước lớn cuốn trôi cầu cây, ông ngoại phải để má với dì ba lên vai, lội từng chuyến đưa sang bờ để đi học, lần nào kể má cũng khóc. Cũng nơi cây cầu này, má cùng mấy dì tắm sông và cắm câu cua. Ông ngoại hứa ngày mai dẫn đi cắm câu cua. Ông bắt được một con đẻn đem chặt khúc làm mồi. Đồ nghề đơn giản là những cần câu bằng nhánh trúc và sợi dây nhựa mảnh dài khoảng một thước rưỡi, không dùng lưỡi câu như câu cá mà chỉ cần một cọng kẽm để cột chặt khúc mồi là xong. Hai chị em tôi theo ngoại ra vuông cắm dọc mé nước, cách nhau khoảng mấy bước chân.

cauccua.jpg (348 KB)

Vừa cắm hết cần trúc, quay trở lại là đã thấy sợi dây bị kéo căng đến cong cần, ông ngoại một tay gỡ cần kéo nhẹ dìu con mồi vào gần tầm tay với, tay kia cầm cái vợt đan lỗ to chuẩn bị vớt. Sợi dây kéo lên đến mặt nước mang theo một anh cua phèn to khoảng bàn tay đang ôm chặt khúc mồi, cái vợt vớt thật nhanh trước khi con cua buông mồi, nếu chậm là xổng mất. Ngoại dạy giữ chặt hai bên hông cái mai, đè lên hai cái ngoe bơi lấy thế trói hai cái càng trước của cua bằng dây chuối, rồi vòng qua tám cái ngoe mà cột lại cho chắc.

Buổi chiều gió dưới bến sông thổi lên mát rượi, vạt dừa nước reo xào xạc ôm quày trái tròn như cái bông to màu nâu. Đang mơ màng thì cần trúc lại cong, sợi dây kéo căng ra xa giật giật, tôi xin ông ngoại cho vớt thử, rón rén nín thở kéo nhẹ nhưng con cua khôn quá, nó buông mồi xổng mất. Thấy ông ngoại vớt liên tục, cứ ngỡ dễ lắm, hóa ra không đơn giản. Nhỏ Minh Anh còn cười giễu cợt làm tôi thấy quê quê.

 Hết mồi, mớ cua bắt được cũng kha khá, ba ông cháu về nhà. Má phụ bà ngoại làm cua ram me nửa phần, hấp nước dừa tươi nửa phần. Cả nhà dọn ra sân sau cạnh hàng so đũa cho mát. Buổi cơm chiều vừa vui vừa ấm áp quá đỗi, những con cua đỏ au, chắc cứng thịt, thơm ngọt vô cùng. Cả nhà vừa ăn vừa nhắc chuyện ngày xưa của má và mấy dì, thì ra xưa má là tay cắm câu cua hạng giỏi, má cười. Mấy ngày nghỉ phép của ba má qua nhanh, ngày mai gia đình tôi lại trở về Sài Gòn, ông ngoại lui cui ngoài vuông cắm câu cua để gởi lên cho mấy dì tôi, trong bếp bà ngoại thơm nức nào cá kèo kho nước mắm rươi, tép rang me non... Ngoại sắp cẩn thận vào hộp cho từng người.

Không gì quý bằng những món quà kết tinh từ tình yêu thương của cha mẹ dành cho con cái. Phía sau cốp xe đầy các loại rau củ ngoại trồng, có cả quày dừa nước, tôm, cua, cá, mắm... Thế mà ngoại lăng xăng tìm còn gì thêm không. Xe lớn phải đậu ngoài đầu đường, cả nhà xách hai lượt đồ ra xe mới hết. Hôm nay tôi với Minh Anh đã tự vịn và đi qua cầu cây được rồi. Ôm hôn ông bà ngoại trước khi lên xe, tôi nghe tim mình nghèn nghẹn, xe lăn bánh và bóng ông bà ngoại nhỏ dần đến mất hút.

Má nói với ba rằng thấy ngoại già, sức khỏe kém nên muốn đưa ngoại về Sài Gòn ở gần chăm sóc nhưng ngoại không muốn rời xa quê, nơi chứa đầy kỷ niệm yêu thương. Tôi nhìn sang thấy má khóc, nước mắt tôi cũng ướt trên má tự bao giờ...

Nguyễn Lê Ái Ngọc

 

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Dạy bé gái tự vệ sinh
Dạy bé gái tự vệ sinh
Con chim biết dùng mỏ rỉa lông, con mèo, con chó biết dùng lưỡi để tự vệ sinh cơ thể, trẻ con cần học để biết tự giải quyết những nhu cầu cá nhân và các thao tác sau khi đi vệ sinh để không phải phiền người lớn (nhiều...
Gặp ở đâu?
Gặp ở đâu?
Tôi sa cơ lỡ vận, bí đường, ngồi uống trà đá nhìn thấy nhiều người cầm xấp vé số đi bán. Cách đây hơn hai mươi năm, nghề này còn ít người làm hơn bây giờ.
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn lâu nay được xem là một đức tính quan trọng của con người, là một trong những bài học đạo đức cơ bản được dạy cho trẻ em. Chẳng hạn, trong chương trình môn Giáo dục công dân lớp 6 có bài Biết ơn.
“Người quen” của ba, mẹ?
“Người quen” của ba, mẹ?
Cách đây chưa lâu, bé hàng xóm nhà tôi học lớp 2, trong lúc chờ mẹ đón ở cổng trường, bỗng có một người đàn ông dừng xe nói: “Mẹ cháu bận, nhờ chú đón con”.
Đổi nước
Đổi nước
Cái nắng gay gắt mùa này khiến nhiều nơi ở miệt Cà Mau bắt đầu phải đổi nước. Một chuyện tưởng chừng như đã cũ, nhiều người có khi đã quên, còn sắp nhỏ có lẽ chẳng mấy hình dung ra bởi đã quá quen với dòng nước ngầm sẵn...
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Cuối năm ngoái, tôi có dịp đến thăm Đền Thánh Giuse được xây dựng trên đồi Royal tại Montréal, Canada. Tôi không nói về lịch sử ngôi thánh đường nguy nga, là điểm hành hương xếp vào bậc nhất Canada, vì chỉ cần một nhấp chuột, bạn đọc có thể...