Về việc sử dụng các phương thức để dẫn tới cái chết nhẹ nhàng

Việc sử dụng các phương thức để dẫn tới cái chết nhẹ nhàng, giảm đau đớn do bệnh tật gây ra có tội không?

(Anh Nguyễn Thành Nhân, TPHCM)

Thac mac ban doc 2496.jpg (43 KB)

Linh mục Giuse Cao Gia An, Dòng Tên trả lời:

Xác tín nền tảng của Giáo hội Công giáo là thế này: con người được tạo dựng theo hình ảnh Thiên Chúa (x. St 1,26). Dù là bụi đất mọn hèn, con người mang nơi mình tính thánh thiêng của sự sống được thông truyền từ chính Thiên Chúa (x. 2,7). Sự sống ấy là thánh thiêng, và do đó, bất khả xâm phạm. Sự sống ấy không thuộc về chính con người, nhưng thuộc về Thiên Chúa. Như vậy, con người hoàn toàn không có quyền quyết định, nhất là quyết định chấm dứt đối với sự sống, dù đó là sự sống của mình hay của một ai khác.

Có rất nhiều tài liệu của Giáo hội lên tiếng với cung giọng mạnh mẽ bảo vệ sự sống và lên án những lạm quyền của con người đối với sự sống. Chúng ta chỉ xét đến một vài tài liệu quan trọng gần đây.

Tin vào tính thánh thiêng của sự sống và phẩm giá cao vời của con người, Công đồng Vatican II (1965) đã gọi trợ tử là một điều ô nhục, sánh ngang với những tội ác khác như phá thai, nô lệ, mãi dâm, buôn người…, vì tất cả những điều này xâm phạm đến sự sống và nhân phẩm của con người (x. Gaudium et Spes, số 27). Khi một con người tự cho mình quyền hạn để quyết định sinh tử và vận số của một con người khác, người ấy tự biến mình thành một ông chủ, một Thiên Chúa, và người khác bị giản lược thành một đối tượng, một vật thể, một món hàng, một sự vật…, chứ không còn là một con người có phẩm giá nữa.

Sau Công đồng Vatican II, có một tài liệu quan trọng chính thức của Giáo hội về vấn đề này là Tuyên ngôn ngắn của Thánh Bộ Giáo Lý Đức Tin năm 1980. Tài liệu đó  tuyên bố: “Chẳng điều gì và chẳng một ai có quyền cho phép việc giết chết một con người vô tội, dù đó là một thai nhi trong bụng mẹ, một hài nhi mới chào đời, một người mang những chứng bệnh không thể cứu chữa, hay một người đang chết”.

Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II là người gióng lên những cung giọng mạnh mẽ ngang qua những giáo huấn phò sự sống. Trong Tông thư Evangelium Vitae ban hành năm 1995, Đức Giáo Hoàng khẳng định rằng trợ tử hoặc an tử là một hành động nghiêm trọng vi phạm luật Thiên Chúa. Dù người ta có nại vào bất cứ lý do gì đi nữa thì cũng không thay đổi được bản chất của việc can thiệp làm cho một con người chết sớm hơn: tự nó là một hành động giết người. Không một lý do gì có thể biện minh cho việc giết một con người (số 65).

Với những người nại vào lý do thương xót và nhân đạo để ủng hộ trợ tử, Đức Giáo Hoàng phản biện: “Lòng thương xót thật sự dẫn chúng ta đến việc chia sẻ nỗi đau với người khác, chứ không phải là giết chết người đang đau khổ chỉ vì chính chúng ta không chịu đựng nổi sự đau khổ của họ” (số 66). Ngài cảnh tỉnh rằng phải rất tỉnh thức để không phò theo văn hóa sự chết là văn hóa khiến người ta hành động tiếm quyền của Thiên Chúa, làm hạ giá nhân phẩm con người.

Như thế, theo lối nhìn của Công giáo, sự sống tự bản chất mang một giá trị thánh thiêng và bất khả xâm phạm. Do đó, Giáo hội chưa bao giờ cho phép hay ủng hộ việc trợ tử. Ngược lại, Giáo hội luôn có những lối tiếp cận mục vụ để có thể gần gũi và thể hiện lòng thương cảm cách thật sự với những người bệnh đang tuyệt vọng và buông xuôi. Chẳng hạn, Giáo hội dạy rằng trong trường hợp an tử, lời xin được chết thực chất trong thẳm sâu là tiếng kêu tuyệt vọng của một con người bệnh đang cần đến tình yêu, tình liên đới, tình người. Điều mà một bệnh nhân đang đối diện với cái chết thật sự cần không chỉ là thuốc men và những can thiệp y khoa, nhưng quan trọng hơn là tình yêu và hơi ấm của tình người, chứ không phải là một giải pháp gọn gàng tiện lợi. Trong rất nhiều trường hợp, lời xin chết của một người thực chất là một tiếng kêu cứu và phản ánh khát vọng sâu thẳm của một người muốn được sống và được đối xử xứng đáng với phẩm giá con người. Hơn nữa, cần nhận ra rằng nhiệm vụ của y tế và những phát triển y khoa chưa bao giờ là giúp cho con người chết. Cả những khi không còn hy vọng gì nữa, con người vẫn có quyền được chăm sóc.

Chẳng có một cái chết nào có thể được gọi là dịu êm, nếu đó là cái chết đến từ sự can thiệp của con người. Nếu bạn tin rằng con người mang nơi mình sự sống đến từ Thiên Chúa, sự sống không chỉ là một quà tặng vô giá mà còn là một điều thánh thiêng bất khả xâm phạm. Nếu cả tính thánh thiêng của sự sống mà còn bị tước khỏi con người, cả sự sống và cái chết của con người còn có ý nghĩa gì nữa chăng? 

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Ca đoàn rước lễ vào lúc nào?
Ca đoàn rước lễ vào lúc nào?
Trong lúc linh mục rước lễ thì bắt đầu hát ca hiệp lễ, kéo dài trong khi các tín hữu đang rước lễ (NTTL 136; QCSL 86). Sau khi cộng đoàn rước lễ xong, linh mục có thể trở về ghế.
Níu người trẻ di dân vào giáo xứ
Níu người trẻ di dân vào giáo xứ
Ngày nay, nhiều người trẻ rời quê hương để học tập và làm việc tại các thành phố lớn hay các khu công nghiệp. Họ mang theo nhiều ước mơ nhưng cũng đối mặt với không ít khó khăn, áp lực mưu sinh, nỗi cô đơn và thiếu điểm tựa...
Tin thờ Chúa và việc tôn kính các thánh
Tin thờ Chúa và việc tôn kính các thánh
Niềm tin vào một Thiên Chúa duy nhất là nền tảng cốt lõi của Kitô giáo. Chúng ta cần phân biệt rõ giữa “thờ phượng” và “tôn kính”. Kinh Thánh luôn luôn dành riêng sự thờ phượng chỉ cho Thiên Chúa (1 Sb 29,11; 1 Tm 1,17; 6,16; Kh 4,11;...
Ca đoàn rước lễ vào lúc nào?
Ca đoàn rước lễ vào lúc nào?
Trong lúc linh mục rước lễ thì bắt đầu hát ca hiệp lễ, kéo dài trong khi các tín hữu đang rước lễ (NTTL 136; QCSL 86). Sau khi cộng đoàn rước lễ xong, linh mục có thể trở về ghế.
Níu người trẻ di dân vào giáo xứ
Níu người trẻ di dân vào giáo xứ
Ngày nay, nhiều người trẻ rời quê hương để học tập và làm việc tại các thành phố lớn hay các khu công nghiệp. Họ mang theo nhiều ước mơ nhưng cũng đối mặt với không ít khó khăn, áp lực mưu sinh, nỗi cô đơn và thiếu điểm tựa...
Tin thờ Chúa và việc tôn kính các thánh
Tin thờ Chúa và việc tôn kính các thánh
Niềm tin vào một Thiên Chúa duy nhất là nền tảng cốt lõi của Kitô giáo. Chúng ta cần phân biệt rõ giữa “thờ phượng” và “tôn kính”. Kinh Thánh luôn luôn dành riêng sự thờ phượng chỉ cho Thiên Chúa (1 Sb 29,11; 1 Tm 1,17; 6,16; Kh 4,11;...
Mùa hè của thiếu nhi trong xứ đạo, nghỉ ngơi hay rèn luyện?
Mùa hè của thiếu nhi trong xứ đạo, nghỉ ngơi hay rèn luyện?
Kỳ nghỉ hè luôn là khoảng thời gian được mong đợi nhất trong năm của lứa tuổi thiếu nhi - thời điểm các em được tạm gác lại sách vở và áp lực thi cử.
Đưa tiếng Anh vào  sinh hoạt thiếu nhi nhà đạo
Đưa tiếng Anh vào sinh hoạt thiếu nhi nhà đạo
Dõi theo báo Công giáo và Dân tộc, tôi nhớ rất rõ bài viết về một giáo xứ tại giáo phận Xuân Lộc. Tại đây, cha xứ đã tổ chức các buổi lễ bằng tiếng Anh cho thiếu nhi, chiếu bản văn song ngữ trên màn hình để các em...
Các đẳng Hồng y trong Giáo hội
Các đẳng Hồng y trong Giáo hội
Tôi được biết các Hồng y cử tri là những người có quyền tham dự Mật nghị để bầu vị tân giáo hoàng, và hiện nay có khoảng 120 vị dưới 80 tuổi nắm giữ trọng trách này.
Tiến trình tuyên thánh trong Giáo hội Công giáo
Tiến trình tuyên thánh trong Giáo hội Công giáo
Tôi được biết, ngày 2.7.2026 sắp tới, tại nhà thờ Tắc Sậy sẽ diễn ra thánh lễ tuyên phong linh mục Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp lên bậc chân phước, là một bước ngoặt trong hành trình tuyên thánh.
Dệt nên khuôn mặt Chúa Kitô mỗi ngày
Dệt nên khuôn mặt Chúa Kitô mỗi ngày
Tôi luôn khắc ghi lời nhắn nhủ của Đức cha Vinh Sơn Nguyễn Văn Bản: “Chúng ta đang cùng nhau dệt nên khuôn mặt của Chúa Giêsu, chứ không phải dệt nên khuôn mặt của mình”.
Nhìn về gương sống đạo của cha ông
Nhìn về gương sống đạo của cha ông
Với người trẻ đang sống giữa thời đại bùng nổ công nghệ nhưng cũng đầy biến động về giá trị, những gương sáng đức tin trong lịch sử Giáo hội tại Việt Nam vẫn luôn mang sức sống mãnh liệt. Khi nhìn vào các ngài, tôi tìm thấy điểm tựa...