Giáo xứ có thể làm gì để những năm tháng xế chiều của người cao tuổi trở nên ý nghĩa, và tràn đầy tiếng cười? Thông qua các góc nhìn từ mục vụ, y tế và tâm lý dưới đây, sẽ thấy rằng đôi khi chỉ cần một tủ sách nhà đạo, một buổi tập dưỡng sinh hay sự chăm sóc từ người trẻ cũng đủ thắp sáng niềm vui cho tuổi già.
NUÔI DƯỠNG TÂM LINH VÀ NIỀM VUI LAO ĐỘNG

Linh mục Vinh Sơn Mai Minh Tuấn (phó xứ Xóm Chiếu, TGP TPHCM): Nếu giáo xứ triển khai mô hình chăm sóc người cao niên, tôi nghĩ điều đầu tiên là phải có phòng nguyện để các cụ đến đọc kinh, chầu Thánh Thể. Kế đến, nên có những trang thiết bị để tập vật lý trị liệu, dù đơn giản hay hiện đại, và phòng hát karaoke để giúp cho các cụ duy trì được sức khỏe về mặt thể lý cũng tinh thần. Cuối cùng, giáo xứ có thể tổ chức các hoạt động thủ công như kết các tràng chuỗi Mân Côi, vẽ tranh… Những việc làm này tạo ra niềm vui lao động và giúp các cụ duy trì sự minh mẫn trong những năm tháng tuổi già.
XÂY DỰNG KHÔNG GIAN VẬN ĐỘNG PHÙ HỢP

Bà Trần Xuân Mai (giáo xứ Fatima Bình Triệu, TGP TPHCM): Tôi nghĩ có thể đầu tư các loại phương tiện phù hợp thể trạng như máy đi bộ, máy đạp xe, tạo các khoảng sân rộng để chơi các môn thể thao nhẹ nhàng, hay tập thiền, dưỡng sinh... Những hoạt động này, giúp người lớn tuổi gìn giữ sức khỏe, còn tạo được niềm vui, tăng cường sự gắn kết, giúp các cụ tìm thấy niềm an vui trong tuổi xế chiều.
ĐÁP ỨNG NHỮNG NHU CẦU THIẾT THỰC THƯỜNG NHẬT

Bà Phan Thị Hường (giáo xứ Đài Đức Mẹ, GP Long Xuyên): Giáo xứ không cần đầu tư gì nhiều, chỉ cần một không gian sinh hoạt thoáng mát, có bàn ghế, nước uống, và tủ sách nhà đạo là được. Điều người cao tuổi chúng tôi cần có lẽ là một nơi để vừa nghỉ ngơi vừa có người trò chuyện, ôn lại chuyện xưa, học hỏi cách sử dụng công nghệ. Đặc biệt, vì nhiều cụ ở xa và gặp khó khăn trong việc đi lại, giáo xứ có thể cân nhắc tổ chức các chuyến xe đưa đón tận nơi để thuận tiện cho các cụ tham gia.
TẠO NƠI KẾT NỐI, SẺ CHIA

Chị Ngô Mỹ Uyên (giáo xứ An Phú, TGP TPHCM): Điều nên đầu tư nhất chính là sự chăm sóc tinh thần. Ở tuổi xế chiều, nhiều cụ không cần những điều lớn lao mà chỉ cần một nơi để gặp gỡ, có người hỏi han. Bên cạnh việc hỗ trợ nhu yếu phẩm, giáo xứ có thể tổ chức những bữa cơm thân tình, các buổi khám sức khỏe định kỳ hoặc thành lập đội ngũ chuyên thăm viếng các cụ neo đơn, đau bệnh. Ngoài ra, việc khuyến khích người trẻ cùng tham gia chăm sóc người cao niên cũng rất ý nghĩa. Khi có sự giao thoa giữa các thế hệ, người già sẽ cảm thấy yêu đời hơn, bớt cô đơn. Một mô hình dành cho người cao niên chỉ thật sự trọn vẹn khi lan tỏa được hơi ấm tình thương và sự hiện diện của láng giềng trong mỗi bước chân của tuổi già.
PHỔ BIẾN KỸ NĂNG TỰ CHĂM SÓC SỨC KHỎE

Bác sĩ Trần Ngọc Phước (giáo xứ Vinh Hà, GP Bà Rịa): Ngoài tạo không gian gặp gỡ, vui chơi, giáo xứ còn có thể bố trí người truyền đạt kiến thức y khoa căn bản đi kèm với sự đồng hành thực tế. Nhiều người cao niên đang đối diện với các bệnh lý phổ biến như tăng huyết áp, đột quỵ, đau nhức xương khớp…, nhưng chưa được trang bị đầy đủ kỹ năng tự nhận biết và xử trí ban đầu. Nếu được hướng dẫn đúng cách, nhiều tình huống nguy hiểm hoàn toàn có thể được can thiệp kịp thời. Nên tổ chức các buổi thực hành đo huyết áp, nhận biết dấu hiệu đột quỵ (qua mắt, miệng, tay) và kỹ năng gọi cấp cứu 115. Việc hướng dẫn người cao niên sử dụng thuốc đúng chỉ định, hạn chế lạm dụng thuốc giảm đau, kết hợp với những bài tập vận động nhẹ phù hợp cũng rất cần thiết để giúp các cụ sống khỏe hơn. Giá trị lớn nhất của việc chăm sóc này không nằm ở sự đầu tư lớn lao, mà ở cách biến những kiến thức y khoa phức tạp thành điều đơn giản, dễ hiểu và dễ áp dụng.
Nhóm PV thực hiện
Bình luận