Khi món ăn gắn cùng kỷ niệm...

Có những món ăn mình thích không chỉ vì ngon hay mới lạ mà đôi khi còn vì nó gắn với kỷ niệm khó phai nào đó...

Trở lại Tây Nguyên trong một chuyến công tác, chào đón chúng tôi là cái lạnh tái tê, với sương mờ, núi đồi xanh thẫm. Khi anh bạn chủ nhà bảo ăn món đặc sản này vào sẽ ấm liền, tôi thầm nghĩ chắc là rượu cần, thịt nướng rồi, nhưng lúc anh mang lên và nói to: “Canh rau bếp nóng hổi đây!”, tôi từ bất ngờ chuyển sang “đứng hình” vài giây rồi dần xao xuyến, bồi hồi lạ. Hình ảnh và ký ức ngày nào chợt ùa về.

Canh rau ngót món ăn dân dã quen thuộc của người Việt Nam

Mấy năm trước, tôi tham gia vào một hoạt động tình nguyện giúp người dân tộc tại Đắc Nông. Với bản tính chân thành, đơn sơ, họ thường đem đến cho chúng tôi một túi rau lá xanh xanh, thon dài, hơi giống lá đọt mọt của Nam Bộ và nói đó là rau bếp, nấu canh thịt rất ngon hay ăn với mì gói cũng được. Chúng tôi đã nấu và ăn thử món rau chưa từng thấy nơi đồng bằng để cho biết hương vị. Nhìn tô canh nghi ngút khói trước mặt, có bạn đã không khỏi thốt lên: “Trồng ở đâu vậy, lần đầu mới thấy đó!”. Không có mùi hương đặc trưng, vị nhân nhẫn kèm dai dai, cả nhóm có vẻ không mặn mà với món ấy cho lắm. Rồi chẳng bao lâu sau, chúng tôi biết rau bếp chẳng phải có trong vườn hay đồi rẫy, muốn hái phải lặn lội đi tận vào rừng. Bà con hái rau bếp vừa để ăn vừa bán được ít đồng bạc lẻ ngoài chợ. Không ai nói với ai, từ hôm ấy, mỗi khi nhận được nắm rau bếp, chúng tôi vui vẻ nấu và ăn bình thường như bao món khác, có lúc còn chế biến thành món xào. Không biết do đã dần quen hương vị hay bởi ăn vì thương cái tình của người dân tộc, ai nấy thấy rau bếp thực ra cũng dễ dùng và còn có gì đó mộc mạc, rất núi rừng. Tôi vẫn nhớ như in câu nói của bà con: “Về Sài Gòn khó kiếm được rau bếp lắm, đặc sản ở đây mà, cứ ăn cho đã đi!”. Vâng, mấy khi được dùng rau bếp lần nữa, chúng tôi cũng tự nhủ: “Ăn đi để nhớ mãi!”

Thời gian trôi qua, giờ mới lại được thưởng thức cái món ăn dân dã ngày nào, cảm nhận vị bùi bùi từ chất lá dần dần thấm vào đầu lưỡi, tôi nghe lòng mình rộn lên những kỷ niệm... Thương làm sao một món ăn bình dị, gắn với những con người thật thà, đơn sơ! Cũng từ đó, tôi nghiệm ra bài học: Trong cuộc sống, đôi lúc có những điều mình chưa thích hay quen nhưng lâu ngày vì tình nghĩa, sự hiểu nhau mà có thể dần hòa hợp, thậm chí yêu mến.

THANH CA

Chia sẻ:

Bình luận

Món ăn tác giả viết trong bài là canh rau bếp, sao lại minh họa hình canh rau ngót?
Tui có coi trên mạng rồi nhưng kg có hình canh rau bếp. Tác giả chắc cũng không chụp khi ăn nên kg có hình minh họa. Dù gì bài này khá dễ thương!
Ắt hẳn tác giả rất trân trọng con người và vùng đất đó.
Ắt hẳn tác giả rất trân trọng con người và vùng đất đó.
Tui có coi trên mạng rồi nhưng kg có hình canh rau bếp. Tác giả chắc cũng không chụp khi ăn nên kg có hình minh họa. Dù gì bài này khá dễ thương!
Món ăn tác giả viết trong bài là canh rau bếp, sao lại minh họa hình canh rau ngót?

có thể bạn quan tâm

Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Dạy bé gái tự vệ sinh
Dạy bé gái tự vệ sinh
Con chim biết dùng mỏ rỉa lông, con mèo, con chó biết dùng lưỡi để tự vệ sinh cơ thể, trẻ con cần học để biết tự giải quyết những nhu cầu cá nhân và các thao tác sau khi đi vệ sinh để không phải phiền người lớn (nhiều...
Gặp ở đâu?
Gặp ở đâu?
Tôi sa cơ lỡ vận, bí đường, ngồi uống trà đá nhìn thấy nhiều người cầm xấp vé số đi bán. Cách đây hơn hai mươi năm, nghề này còn ít người làm hơn bây giờ.
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn lâu nay được xem là một đức tính quan trọng của con người, là một trong những bài học đạo đức cơ bản được dạy cho trẻ em. Chẳng hạn, trong chương trình môn Giáo dục công dân lớp 6 có bài Biết ơn.
“Người quen” của ba, mẹ?
“Người quen” của ba, mẹ?
Cách đây chưa lâu, bé hàng xóm nhà tôi học lớp 2, trong lúc chờ mẹ đón ở cổng trường, bỗng có một người đàn ông dừng xe nói: “Mẹ cháu bận, nhờ chú đón con”.
Đổi nước
Đổi nước
Cái nắng gay gắt mùa này khiến nhiều nơi ở miệt Cà Mau bắt đầu phải đổi nước. Một chuyện tưởng chừng như đã cũ, nhiều người có khi đã quên, còn sắp nhỏ có lẽ chẳng mấy hình dung ra bởi đã quá quen với dòng nước ngầm sẵn...
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Cuối năm ngoái, tôi có dịp đến thăm Đền Thánh Giuse được xây dựng trên đồi Royal tại Montréal, Canada. Tôi không nói về lịch sử ngôi thánh đường nguy nga, là điểm hành hương xếp vào bậc nhất Canada, vì chỉ cần một nhấp chuột, bạn đọc có thể...