Từ ngữ Công giáo

Thịt
Thịt
Thịt, có gốc tiếng Hipri là basar – được dịch sang tiếng Hy Lạp là sarx, nghĩa là thịt của động vật hay của con người.
Thánh vịnh, sách
Thánh vịnh, sách
Thánh: thuộc về thần linh; vịnh: tán tụng. Thánh vịnh: lời tán tụng thần linh.
Sách Thánh Vịnh – một phần của Thánh Kinh – là tuyển tập các Thánh Vịnh.
Bụi
Bụi
“... hãy giũ bụi chân để tỏ ý phản đối họ” (Mc 6,11).
Thánh Thể, tôn thờ
Thánh Thể, tôn thờ
Thánh: thuộc về thần linh; thể: thân. Thánh thể: thân thể của thần linh.
Tôn thờ Thánh Thể là dùng các nghi thức, cử chỉ để biểu lộ sự tin nhận Chúa Giêsu Kitô là Thiên Chúa đang hiện diện thật sự trong Bí tích Thánh Thể.
Trung gian, Đức Mẹ (Maria), Đấng
Trung gian, Đức Mẹ (Maria), Đấng
Đức Trinh Nữ Maria còn được gọi là “Đức Nữ Trung Gian”. Trong thần học Công giáo, ngay từ khi thụ thai Đấng Cứu Chuộc, nguồn mạch mọi ân sủng, Đức Trinh Nữ Maria đã trở thành trung gian dẫn đưa ân sủng đến cho nhân loại.
Maranatha
Maranatha
Maranatha có gốc tiếng Aram là marana tha hoặc maran atha được sử dụng duy nhất một lần trong lời chào của Thánh Phaolô gởi tới cộng đoàn Côrintô (1Cr 16, 22).
Đức Chúa
Đức Chúa
Đức Chúa là từ chỉ Thiên Chúa mỗi khi Ngài được gọi là YHWH (trước đây thường phiên âm là Giavê hay Giuêhôva). Đây là tên cực trọng nên người Do Thái không phát âm, mỗi khi thấy từ đó, họ đọc trại là “Adonai’, nghĩa là “Chúa tôi”.
Siêu nhiên
Siêu nhiên
Siêu nhiên là viết tắt của siêu tự nhiên, nghĩa là vượt lên trên tự nhiên, không thể giải thích được bởi các quy luật sự nhiên.
Sinh khí
Sinh khí
Theo Thánh Kinh, Thiên Chúa là nguồn gốc của sinh khí. Ngài ban sinh khí cho các sinh vật để chúng được sống (x. St 2,7). Khi chết, con người trả sinh khí lại cho Thiên Chúa (x. Gv 12,7).
Emmanuel
Emmanuel
Ngôn sứ Isaia đã tiên báo cho vua Achaz về một dấu chỉ của Thiên Chúa: Một thiếu nữ sẽ sinh hạ cho Vua một con trai, được gọi là Emmanuel (x. Is 7,14).
Chi thể của thân thể Chúa Kitô
Chi thể của thân thể Chúa Kitô
Theo thánh Phaolô, chi thể (của Thân Thể Chúa Kitô) chỉ các tín hữu trong Hội Thánh có Chúa Kitô là Đầu (x. 1 Cr 12,12-30; GH 7).
Bội giáo
Bội giáo
Vào thời đầu của Giáo hội, bội giáo là một trong ba tội mà người ta cho rằng không thể tha thứ được. Sau đó, tội được tha nhưng cần có sự đền tội công khai.