Về lại tuổi thơ để ngắm bầu trời

Những ngày gần đây trời bắt đầu se lạnh, tôi được cho mượn một tập truyện dài “Làm bạn với bầu trời” của nhà văn chuyên viết cho tuổi thơ Nguyễn Nhật Ánh. Cái tiết trời này mà được ôm một cuốn sách như vậy thì còn gì bằng!

Chưa vội mở ra với những con chữ bên trong, chỉ riêng tấm bìa của cuốn sách đã đủ sức níu giữ ánh mắt. Một gam màu thẫm xanh - màu xanh của những giấc mơ êm đềm và nhiều hình ảnh minh họa dễ thương.

banvoibautroi.png (3.69 MB)

Tập truyện dài xoay quanh nhân vật Tèo và những người bạn. Qua lời kể của Lam, Tèo là một đứa bé tội nghiệp. Từ lúc còn nhỏ xíu, em đã không được cha mẹ ruột chăm sóc. Xui hơn, do một tai nạn bất ngờ, đôi chân của Tèo không đi được nữa. Thế là em nằm liệt trên giường cả ngày và mọi sinh hoạt như ăn uống, tắm rửa, vệ sinh đều phải nhờ vào người dì mà em gọi bằng mẹ.

Một đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, đôi chân đang muốn đi, muốn chơi, lại phải chấp nhận dính chặt lưng xuống giường, nhưng Tèo luôn lạc quan với mọi người: “Nó thích thả hồn mơ mộng, không thích chìm vào những ý nghĩ nặng nề, tăm tối”. Tèo chẳng thèm nghĩ đến mấy chuyện buồn bã hay đáng sợ, “dường như trái tim thằng Tèo luôn nhúng vào tình yêu. Nó tìm thấy cơ hội để tha thứ cho cuộc đời, nhờ vậy tâm hồn nó lúc nào cũng bình yên”. Đó là điều tôi mê say nơi cậu bé này, và hiểu rằng Tèo đã chọn làm bạn với những thứ vui vẻ và nhiều hình ảnh để giữ vững tinh thần của mình. Tèo nhìn qua cửa sổ, thấy mây là chiếc thuyền, là cục bông lớn, cứ thế mà em chơi trốn tìm cùng mây cả ngày.

Với cách xây dựng nhân vật, tình huống, lời văn như thế, câu chuyện của các nhân vật trong sách đã cho tôi được sống lại quãng thời gian vô lo vô nghĩ của tuổi thơ, trở lại trên những con đường làng, bờ ao thân quen. Thuở ấy, tôi là một đứa bé phải nói là quậy phá nhất xóm. Xung quanh tôi lúc nào cũng có những người bạn thân: đi học chung, đi chơi chung, quậy phá cũng theo hội. Những ngày tháng sao mà êm đềm quá chừng!

Nói về cuốn sách này mà không nhắc đến những đứa trẻ xung quanh Tèo và những nhân vật người lớn thì thật là thiếu sót. Nghị, Lam, Hằng là những người bạn của Tí - anh trai Tèo - ban đầu đến với em chỉ vì sự tò mò, nhưng rồi tất cả đều bị trái tim trong veo của cậu nhỏ này khuất phục. Dầu vậy, những người lớn xung quanh cũng có những nỗi buồn riêng. Như dượng của Tèo là một trường hợp đáng thương, luôn mang theo sự dằn vặt, cho rằng mình có lỗi vì gây nên tai nạn cho Tèo. Trái lại, em không trách móc dượng, chỉ thương thôi. Cả đến những lần phải chịu đòn roi, em vẫn luôn nói vì dượng thương mình…

Tác phẩm như một cuốn cổ tích giấu đầy những bài học nhân văn sâu sắc, cứ đọng lại trong tôi. Tôi muốn bắt chước Tèo, chạy ra cửa sổ để gọi tên mấy đám mây trắng bồng bềnh, muốn thấy được trời sao long lanh như thế nào, muốn quên hết những muộn phiền để lòng mình nhẹ nhàng hơn. Đó là ước mơ quay về với những tháng ngày còn ngây ngô, để trân quý hiện tại hơn. Cảm ơn Tèo vì đã kể cho tôi câu chuyện thật đẹp này, bằng những hình ảnh đơn sơ và trong trẻo của tuổi thơ.

 Xuân Trí, TPHCM

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Triết lý của giấc mơ
Triết lý của giấc mơ
Cơn mưa chiều làm xua tan cái nóng hầm hập trong căn phòng trọ chật cuối con đường nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi với tay lật lại cuốn Nhà giả kim đã sờn gáy.
Mùa trở về cuối cùng
Mùa trở về cuối cùng
Cuốn sách gần đây nhất tôi đọc mang tựa đề “Khi đàn sếu bay về phương Nam” của tác giả người Thụy Điển Lisa Ridzén. Câu chuyện viết về ông lão Bo sống một mình cùng chú chó tên Sixten.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Triết lý của giấc mơ
Triết lý của giấc mơ
Cơn mưa chiều làm xua tan cái nóng hầm hập trong căn phòng trọ chật cuối con đường nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi với tay lật lại cuốn Nhà giả kim đã sờn gáy.
Mùa trở về cuối cùng
Mùa trở về cuối cùng
Cuốn sách gần đây nhất tôi đọc mang tựa đề “Khi đàn sếu bay về phương Nam” của tác giả người Thụy Điển Lisa Ridzén. Câu chuyện viết về ông lão Bo sống một mình cùng chú chó tên Sixten.
Đọc 1Q84 khi đã  “đủ tuổi” để đi qua những vùng mơ hồ của chính mình
Đọc 1Q84 khi đã “đủ tuổi” để đi qua những vùng mơ hồ của chính mình
Có những cuốn sách đến với ta đúng thời điểm, như thể cố ý chờ đợi cho đến khi người đọc đủ trưởng thành để hiểu.
Âm vang từ tiếng chổi
Âm vang từ tiếng chổi
Chọn làm việc trong mảng truyền thông, mấy năm qua với tôi là những chuỗi ngày đuổi theo tin tức, những deadline dồn dập, và tiếng chuông điện thoại không lúc nào ngơi nghỉ.
Một cuốn sách dễ thương từ bìa đến nội dung
Một cuốn sách dễ thương từ bìa đến nội dung
Tôi mua “Kẻ trộm cà chua” của Barbara Constantine có lẽ bắt đầu từ một lý do rất… cá nhân. Ngày Yahoo Chat còn thịnh hành, khi ai cũng cần một nickname để bước vào thế giới mạng, tôi từng chọn cho mình cái tên Tomato.
Người đi hồn nhiên
Người đi hồn nhiên
Năm ngoái, tôi và một người bạn đồng nghiệp có chuyến công tác ở dưới Long Xuyên. Chiều ngày đầu tiên sau giờ cơm tối, chúng tôi nán lại dưới sân để đi dạo cho đỡ buồn chân.
Một lì xì cho cả cuộc đời
Một lì xì cho cả cuộc đời
Tết Tân Sửu 2021 là một ký ức vẫn còn vẹn nguyên như mới hôm qua, bởi đó là mùa Xuân tôi nhận được một “bao lì xì” đặc biệt nhất cho đến nay. Năm đó, tôi đến thăm cô giáo thời cấp ba.
Tôi muốn được thấy mọi thứ rõ ràng
Tôi muốn được thấy mọi thứ rõ ràng
Cách đây chừng vài tháng, tôi cùng một người bạn chen chân vào hội sách dựng tạm trên một khoảng sân rộng ở thành phố. Những ngày sát Tết Dương lịch, người xe đông đúc, ai ai cũng náo nức.