Nếu biết trăm năm là hữu hạn

Trong sử thi Ấn Độ Mahabharata, 5 anh em nhà Pandava từng bị phe đối địch Kaurava dùng mưu hèn lừa gạt, chiếm mất vương quốc, phải chịu lưu đày 13 năm. Trên chặng đường phiêu lưu ấy, đã có lúc 4 người em Pandava suýt mất mạng vì uống nước ở cái ao có quỷ dạ xoa canh giữ. Quỷ dạ xoa bảo anh cả Yudhishthira nếu muốn cứu họ thì phải trả lời đúng hết các câu đố của nó. Chàng đồng ý và cứu được các em. Một trong những câu hóc búa là: “Điều đáng kinh ngạc nhất thế gian là gì?”, chàng đáp: “Đó là ai cũng biết cái chết là tất yếu, nhưng dù chứng kiến bao sinh mệnh mất đi, con người vẫn sống như thể mình bất tử và không hề chuẩn bị cho cái chết”.

bai Lan Hai.webp (92 KB)
Sống thế nào để bình thản đối diện với hồi kết đời mình

Lời đáp này làm quỷ dạ xoa hài lòng, đồng thời khiến hậu thế phải ngẫm nghĩ.

Các nền văn minh cổ đại như Ai Cập, Hy Lạp, Ấn Độ đều coi cái chết không phải là điều gì đáng sợ, mà là một phần của sự sống. Sử thi Gilgamesh của vùng Lưỡng Hà - tác phẩm văn học cổ xưa nhất mà nhân loại tìm được - cũng nêu lên bài học về sự mong manh, ngắn ngủi của sinh mệnh. Đức vua trẻ Gilgamesh mang dòng máu á thần, được số mệnh vô cùng ưu ái, nhưng không thể sống mãi. Vì thế, ngài ghen tị với thần linh, luôn tìm kiếm bí quyết bất tử, cố chống lại cái chết. Tuy nhiên, sự ra đi của người bạn chí cốt và việc để vuột mất phương thuốc trường sinh đã làm nhà vua ngộ ra bài học sâu sắc: Cái chết là sự thật hiển nhiên, không thể trốn tránh. Nhưng con người vẫn có thể bất tử chừng nào họ còn được nhớ đến và di sản của họ còn được duy trì, tiếp nối đến muôn đời sau.

Thời cổ đại, cõi âm bị khắc họa là nơi âm u, lạnh lẽo, chứa đầy những hình phạt dành cho tội nhân. Tuy vậy, con người thời đó vẫn kính trọng các vị thần cai quản âm giới, coi cái chết là bình thường, thậm chí sẵn sàng đón nhận nó. Tiếc thay, thời nay rất nhiều người lại sợ hãi và lảng tránh cái chết. Hình ảnh tử thần mặc áo choàng đen, tay cầm lưỡi hái, vốn là biểu tượng cho đại dịch “Cái chết đen”, đã hằn sâu vào tiềm thức bao thế hệ rằng cái chết đi kèm với đau thương, tang tóc. Chiến tranh, thiên tai, nhân họa, bệnh tật, sự cô đơn và niềm đau ly biệt… càng tô đậm thêm nỗi sợ đó. Bên cạnh những người sợ chết, cũng có những kẻ quên mất đời người hữu hạn nhường nào, cứ mải mê hưởng thụ thú vui riêng, tranh giành đấu đá hoặc theo đuổi tiền tài, địa vị. Tới lúc tử thần gõ cửa thì ân hận, nuối tiếc cũng đã muộn.

Vậy cần sống thế nào để bình thản đối diện với hồi kết đời mình? Đáp án tùy thuộc vào mỗi người.

Có người chọn thái độ điềm tĩnh, an nhiên tựa người phu lạc đà trong cuốn “Nhà giả kim” của Paulo Couelho. Khi cả đoàn buôn có nguy cơ gặp cướp trên sa mạc, chỉ có ông là ung dung: “Tôi vẫn sống như từ trước tới giờ. Nghĩa là khi ăn, tôi không làm gì khác ngoài ăn. Khi chạy, tôi không làm gì khác ngoài chạy. Rồi nếu phải có đánh nhau thì cái ngày tôi chết vẫn đẹp như mọi ngày khác. Tôi không sống trong quá khứ hay tương lai. Tôi chỉ có hiện tại và chỉ quan tâm tới hiện tại”.

Cũng có người muốn đón nhận cái chết như tù trưởng da đỏ Aupumut: “Vào giây phút ra đi, đừng để trái tim mình ngập tràn nỗi sợ hãi, khóc than và cầu nguyện giá như được ban tặng một cuộc đời nữa để sống khác đi. Hãy hát bài ca chào cái chết và ra đi giống như một người hùng quay trở về cố hương”.

Chắc chắn rằng khi công nhận cái chết là lẽ tất yếu, tâm hồn ta sẽ nhẹ nhàng, thanh thản hơn. Cái chết không đối nghịch với sự sống, ngược lại vì biết sinh mệnh ngắn ngủi, ta mới càng thấy trân trọng và hết mình.

__________________________ 

(*) Tên sách của tác giả Phạm Lữ Ân

Ths-Bs Lan Hải

 

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

“Người quen” của ba, mẹ?
“Người quen” của ba, mẹ?
Cách đây chưa lâu, bé hàng xóm nhà tôi học lớp 2, trong lúc chờ mẹ đón ở cổng trường, bỗng có một người đàn ông dừng xe nói: “Mẹ cháu bận, nhờ chú đón con”.
Thực sự thức tỉnh
Thực sự thức tỉnh
Phong trào Woke (tỉnh thức) ở Mỹ và châu Âu có ý nghĩa ban đầu rất tốt đẹp, đó là giúp nâng cao nhận thức về công bằng xã hội, chống phân biệt chủng tộc và bất bình đẳng.
Khi thị hiếu dễ dãi  làm nghèo trí tưởng tượng của phim ảnh
Khi thị hiếu dễ dãi làm nghèo trí tưởng tượng của phim ảnh
Thỉnh thoảng lên mạng tìm kiếm chủ đề phim ảnh, ta thấy những lời nhận xét rằng phim ảnh và cả tiểu thuyết bây giờ ít có tác phẩm nào thực sự nổi trội, gây được tiếng vang lớn, đi sâu vào lòng người.
“Người quen” của ba, mẹ?
“Người quen” của ba, mẹ?
Cách đây chưa lâu, bé hàng xóm nhà tôi học lớp 2, trong lúc chờ mẹ đón ở cổng trường, bỗng có một người đàn ông dừng xe nói: “Mẹ cháu bận, nhờ chú đón con”.
Thực sự thức tỉnh
Thực sự thức tỉnh
Phong trào Woke (tỉnh thức) ở Mỹ và châu Âu có ý nghĩa ban đầu rất tốt đẹp, đó là giúp nâng cao nhận thức về công bằng xã hội, chống phân biệt chủng tộc và bất bình đẳng.
Khi thị hiếu dễ dãi  làm nghèo trí tưởng tượng của phim ảnh
Khi thị hiếu dễ dãi làm nghèo trí tưởng tượng của phim ảnh
Thỉnh thoảng lên mạng tìm kiếm chủ đề phim ảnh, ta thấy những lời nhận xét rằng phim ảnh và cả tiểu thuyết bây giờ ít có tác phẩm nào thực sự nổi trội, gây được tiếng vang lớn, đi sâu vào lòng người.
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Vô tính luyến ái
Vô tính luyến ái
Một chàng trai từ thuở học cấp III đã thấy mình khác lạ với các bạn cùng trang lứa. Trong khi bọn con trai hay bàn tán chuyện tán gái hoặc “sex siếc”, cậu cảm thấy dửng dưng, lạc lõng.
Yếu tố con người
Yếu tố con người
Trong bộ phim “Cơ trưởng Sully” (2016) dựa trên sự cố chuyến bay 1549 của US Airway, cơ trưởng Chesley “Sully” Sullenberger đã hạ cánh khẩn cấp xuống giữa sông do sự cố máy móc.
Ðẹp đẽ, mong manh và kiên cường
Ðẹp đẽ, mong manh và kiên cường
Một bạn trẻ đăng bức tranh rực rỡ sắc màu lên Facebook, vẽ một nông trại trồng lúa mì và hoa, giữa cánh đồng có ngôi nhà màu đỏ, trên cao là bầu trời xanh yên bình.
Giáng sinh và đông chí
Giáng sinh và đông chí
Vào năm 380, Công giáo được Hoàng đế Theodosius I (347-395) công nhận là quốc giáo, nhờ vậy cuộc bức hại 300 năm nhắm vào tôn giáo hoàn toàn chấm dứt tại La Mã. Từ đó, ảnh hưởng từ La Mã dần len lỏi vào Công giáo, trong đó có...
Không câm lặng nữa!
Không câm lặng nữa!
Ngược về những năm 2010, nhiều nữ sinh viên từng bị quấy rối, sờ mó, buông lời khiếm nhã mỗi khi xe buýt dừng ở trạm Suối Tiên, gần khu làng đại học quốc gia.