Từ ngữ Công giáo

Bệnh tật
Bệnh tật
Bệnh: đau yếu; tật: ốm đau. Bệnh tật là tình trạng suy yếu cơ thể hay tinh thần.
Cánh chung học
Cánh chung học
Cánh chung học, có gốc tiếng Hy Lạp là Eschato-logia được ghép bởi logos - khoa học và eschatos - sự sau cùng, là môn học bàn về các sự sau cùng và về mục đích của toàn thế giới thụ tạo.

Phúc
Phúc
Thông thường, người đời cho là Phúc khi có đức hạnh và con cái, an lành, danh vọng, sức khỏe.

Luyện tội
Luyện tội
Luyện tội, luyện ngục, luyện hình là các từ thường được dùng để chỉ tình trạng thanh luyện, khác hẳn với tình trạng bị án phạt đời đời còn được gọi là Hỏa Ngục (x. GLHTCG 10310).

Gương xấu
Gương xấu
“Gương xấu là thái độ hoặc cách hành động dẫn người khác đến chỗ làm điều xấu” (x. GLHTCG 2284).

Án phạt
Án phạt
Án phạt nói về việc Thiên Chúa xét xử và trừng phạt tội lỗi, hay việc Giáo hội lên án những gì ngược lại với chân lý đức tin.

Hiện diện của Thiên Chúa, sự -
Hiện diện của Thiên Chúa, sự -
Sự hiện diện của Thiên Chúa là việc Thiên Chúa hiện diện ở khắp mọi nơi, bao trùm vạn vật, vì Ngài là nguyên lý làm cho mọi sự hiện hữu và sống động.
Tội nhân
Tội nhân
Tội nhân là người xúc phạm đến Thiên Chúa, chống lại tình yêu của Ngài (x. GLHTCG 1850).

Sinh khí
Sinh khí
Theo Thánh Kinh, Thiên Chúa là nguồn gốc của sinh khí. Ngài ban sinh khí cho các sinh vật để chúng được sống (x. St 2,7). Khi chết, con người trả sinh khí lại cho Thiên Chúa (x. Gv 12,7).
Emmanuel
Emmanuel
Ngôn sứ Isaia đã tiên báo cho vua Achaz về một dấu chỉ của Thiên Chúa: Một thiếu nữ sẽ sinh hạ cho Vua một con trai, được gọi là Emmanuel (x. Is 7,14).
Chi thể của thân thể Chúa Kitô
Chi thể của thân thể Chúa Kitô
Theo thánh Phaolô, chi thể (của Thân Thể Chúa Kitô) chỉ các tín hữu trong Hội Thánh có Chúa Kitô là Đầu (x. 1 Cr 12,12-30; GH 7).
Bội giáo
Bội giáo
Vào thời đầu của Giáo hội, bội giáo là một trong ba tội mà người ta cho rằng không thể tha thứ được. Sau đó, tội được tha nhưng cần có sự đền tội công khai.