Truyền thống thời các tổ phụ cho biết, người ta dùng hang động tự nhiên để làm mộ: Abraham mua ở Hebron, nơi có hang Makpela làm nơi ông và bà Sara được mai táng (St 23,19 25,9).
Hội đường, tiếng Hy Lạp là synagôgê, có nghĩa là cuộc hội họp, về sau chỉ nơi cộng đoàn hội họp để cầu nguyện và giáo huấn. Hội đường mọc lên như kết quả của việc tiêu hủy đền thờ Giêrusalem năm 587, và người Do Thái bị phân tán (diaspura) khỏi Palestina nhằm bảo tồn sự hiệp nhất đức tin và thờ phượng (x. Tv 74,8).
Sống lại, biến cố hậu lai khi con người trỗi dậy trong vinh quang với Đức Giêsu Kitô. Dựa vào đức tin, các tín hữu yên tâm tin chắc rằng họ sẽ được chia sẻ sự sống lại và vinh quang của Đức Kitô để được sống với Người mãi mãi.
Thánh Kinh thường dùng ánh sáng làm biểu tượng cho Dân Chúa, nhất là cho cách thế mà các tín hữu có thể và phải phản ánh vinh quang Thiên Chúa trong thế gian tội lỗi.
Chúa Giêsu Kitô được gọi là “Chiên Thiên Chúa”. Biểu tượng này chỉ cho thấy Đức Kitô là hy lễ hoàn hảo đền tội thay chúng ta, và cũng vẽ nên sự hiền lành và ý chí của Ngài tự nguyện chịu khổ và chịu chết.
Vâng ý Thiên Chúa, Chúa Giêsu đã được thánh Gioan làm phép rửa cho tại sông Giođan. Biến cố được đóng ấn bởi việc Chúa Thánh Thần ngự xuống và tiếng nói ưng thuận của Chúa Cha.