Gởi gắm gì cho cuộc mưu sinh xa của người trẻ?

Với tôi và nhiều bạn trẻ khác xa quê, Tết là dịp để quay về, đoàn tụ với gia đình, giáo xứ. Rồi sau nững ngày hàn huyên vắn vỏi ấy, mỗi người lại rời xa quê hương, lên đường nơi đất khách, lo tiếp chuyện sinh nhai sao cho no ấm. Gặp mặt vài ngày với những người thân yêu, ánh mắt nhìn nhau, cái bá vai, nắm tay thắm thiết cũng đủ hiểu tình cảm và tâm tư. Đi lễ nơi giáo đường quê nhà, ngôi nhà thờ xưa đó, gắn bó với tuổi thơ, với bạn bè lối xóm gợi lên trong lòng bao ký ức cùng trách nhiệm làm sao để sống tốt hơn, để không phụ quê hương này.

Hái Lộc Thánh đầu năm tại giáo xứ.jpg (332 KB)
Hái Lộc Thánh tại giáo xứ

Giáo xứ nhà gởi gì cho người trẻ chúng tôi lên đường? Không phải là chiếc bánh chưng, bánh tét. Không phải cành đào hay cành mai. Bởi hoa lá, bánh trái và cảnh đẹp quê nhà sẽ sớm ngủ yên trong tâm thức.

Ngày cuối năm, tôi tìm về thánh đường trong thánh lễ tạ ơn. Cha xứ giảng hãy cảm ơn Chúa vì những thuận lợi lẫn bất lợi trong năm vừa qua. Thuận lợi thì đương nhiên là đáng mừng. Còn những thử thách, ngài muốn người trẻ hãy cảm nghiệm như ông Gióp xưa: “Ta đã đón nhận điều lành từ Thiên Chúa, còn điều dữ sao không biết đón nhận?”.

Ngày Mùng Một Tết, lũ chúng tôi hớn hở gặp nhau trước giờ lễ minh niên, tạ ơn Chúa, nguyện cầu cho năm mới, rồi cùng chúc tuổi nhau. Mỗi đứa đều cầm trên tay Lộc Thánh đầu năm, xem như Lời Chúa nhắn gởi cho một năm dài. Có đứa không hiểu, người khác giải thích. Phần tôi, tôi cũng xem Lộc Thánh đầu Xuân như một thông điệp đầy tích cực.

Ngày Mùng Hai, Đất Thánh của một xứ đạo có bề dày trăm năm, trong nỗi nhớ của tôi, thánh lễ ngày này đầy thiêng liêng và ấm áp. Những làn khói hương mỏng mảnh, rủ nhau bay lên trời, tỏa vào mắt, vào mũi khiến nhiều bạn cay sè. Thánh lễ trang nghiêm bởi dường như trong mỗi người đều hiện lên dáng hình người xưa với những cử chỉ hay tính cách quen thuộc, với lời nói, cung cách sống đạo… Những chuyện vui buồn của một thuở xa xôi bất chợt ùa về. Từ nhỏ, nơi các thánh lễ ở Đất Thánh này, tôi được giáo dục lòng biết ơn, biết tri ân nguồn cội.

Ngày Mùng Ba, trong giờ kinh cầu cho công ăn việc làm, tôi đã cầu nguyện rất nhiều cho công việc sắp tới. Sau lễ, cha xứ ra phía trước sảnh nhà thờ để gặp gỡ người trẻ. Chúng tôi có cuộc gặp ngắn với ngài, như thông lệ ở xứ này, đã nhiều năm. Người nữ tu cao niên giúp xứ cũng chia sẻ. Các ý đại khái chúc sức khỏe, kiên cường và nhắn nhủ chu toàn việc đạo đức, sống tốt với nhau.

Những thánh lễ, những lời chúc, ủi an hay Lộc Thánh, câu kinh… là những điều vang vọng trong tôi sau Tết. Ngắn gọn mà tình cảm đong đầy. Tết năm nay, tôi có cảm giác mau hơn mọi năm. Trở về quê nhà trong những ngày đầu Xuân ít ỏi ấy, gặp mặt những người thân yêu, lối xóm; tĩnh tâm trong thánh đường để cầu nguyện, gặp gỡ Chúa, lại được hun đúc thêm động lực, khích lệ tinh thần, cho một năm nữa dẫu có nhiều gian truân vẫn luôn xác tín “Chúa ở bên con” và không quên lời dặn dò: “Sống tử tế với mình và với người”.

 Vân Anh, Nam Định

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Vì sao Lễ Tro năm 2026  lại dời lịch cử hành?
Vì sao Lễ Tro năm 2026 lại dời lịch cử hành?
Tôi được thông báo về việc ngày thứ Tư Lễ Tro sắp tới sẽ được dời sang thứ Sáu, vì trùng vào dịp Tết. Điều này có đúng không? Việc dời lễ theo quy định chung hay chỉ ở một vài giáo phận? Xin cho biết thêm cụ thể. 
Khoảng lặng cuối năm
Khoảng lặng cuối năm
Những ngày cuối năm, khi nhịp sống dần chậm lại, tôi thường dành một khoảng lặng bên trang Kinh Thánh. Lần giở những dòng chữ cổ xưa, tôi dừng lại trước câu chuyện đầy cảm động về lòng can đảm trong sách Xuất Hành.
Cho  niềm vui Tết  đong đầy
Cho niềm vui Tết đong đầy
Tết có lẽ là thời gian mà nhịp sống giáo xứ rộn ràng và đông vui nhất. Dù làm ăn xa xôi hay bận rộn đến đâu, người ta cũng cố gắng sắp xếp để hồi hương, tìm về hơi ấm của gia đình và cộng đoàn.
Vì sao Lễ Tro năm 2026  lại dời lịch cử hành?
Vì sao Lễ Tro năm 2026 lại dời lịch cử hành?
Tôi được thông báo về việc ngày thứ Tư Lễ Tro sắp tới sẽ được dời sang thứ Sáu, vì trùng vào dịp Tết. Điều này có đúng không? Việc dời lễ theo quy định chung hay chỉ ở một vài giáo phận? Xin cho biết thêm cụ thể. 
Khoảng lặng cuối năm
Khoảng lặng cuối năm
Những ngày cuối năm, khi nhịp sống dần chậm lại, tôi thường dành một khoảng lặng bên trang Kinh Thánh. Lần giở những dòng chữ cổ xưa, tôi dừng lại trước câu chuyện đầy cảm động về lòng can đảm trong sách Xuất Hành.
Cho  niềm vui Tết  đong đầy
Cho niềm vui Tết đong đầy
Tết có lẽ là thời gian mà nhịp sống giáo xứ rộn ràng và đông vui nhất. Dù làm ăn xa xôi hay bận rộn đến đâu, người ta cũng cố gắng sắp xếp để hồi hương, tìm về hơi ấm của gia đình và cộng đoàn.
Phó tế vĩnh viễn là ai?
Phó tế vĩnh viễn là ai?
Tôi là một tân tòng vừa lãnh nhận Bí tích Rửa tội được 2 tháng, tôi vẫn còn nhiều điều bỡ ngỡ khi tham dự đời sống Phụng vụ.
Ðừng lãng quên người già
Ðừng lãng quên người già
Tại giáo phận Long Xuyên, công trình xây dựng nhà dưỡng lão Láng Sen dành cho người cao niên, nghèo khó đang đi vào giai đoạn nước rút, dự kiến hoàn tất vào giữa năm 2026.
Rước lễ bằng miệng hay bằng tay?
Rước lễ bằng miệng hay bằng tay?
Hình thức rước lễ bằng miệng thay cho rước lễ bằng tay là một tiến trình diễn ra dần dần sau đó, rồi trở nên phổ thông ở cả bên Đông lẫn bên Tây, ít là từ thời Trung cổ cho tới nay.
AI và việc dạy giáo lý cho thiếu nhi
AI và việc dạy giáo lý cho thiếu nhi
Ngày nay, trong một thế giới mà trẻ em lớn lên cùng điện thoại thông minh, video hoạt hình và trợ lý ảo, làm thế nào để Giáo hội tận dụng những sự hiện đại đó đem vào mục vụ? Dạy giáo lý cho con trẻ chẳng hạn.
Người đánh đàn thầm lặng
Người đánh đàn thầm lặng
Trong họ đạo tôi, có một người mà hầu như ai cũng quý mến bởi sự tận tụy và lòng sốt mến việc Nhà Chúa.
Lời hô đáp khi rước lễ
Lời hô đáp khi rước lễ
Khi tín hữu rước lễ, linh mục chủ tế hoặc vị thừa tác viên đọc: “Mình Thánh Chúa Kitô”. Người lãnh nhận đáp: “Amen”. Tôi thắc mắc rằng đây có phải là việc bắt buộc phải làm? Và thực hành này có từ bao giờ?