Khi cần “lưỡng bại câu thương”

“Lưỡng bại câu thương” xuất xứ từ truyện Trương Nghi Liệt trong Sử ký Tư Mã Thiên, ý là hai bên đều thua và tổn thất do tranh chấp, rốt cuộc chẳng ai được lợi. Nó còn chỉ thái độ liều mạng, không màng đến bản thân, miễn sao kéo được đối thủ đi cùng mình, “Trạng chết, Chúa cũng băng hà”.

Câu thành ngữ đậm chất “kiếm hiệp” này đã được vài phụ huynh cứng rắn dùng để dạy đứa con quá ngang bướng, khôn lỏi.

Có bà giáo về hưu từng làm chủ nhiệm nhiều năm ở một trường cấp hai, từng uốn nắn thành công những học trò cá biệt nhất, các con bà cũng nên người tử tế. Khi đón hai đứa cháu nội, ngoại ra đời, bà rất yêu chúng và tự tin vào khả năng dạy dỗ trẻ con của mình. Lứa tuổi cấp hai nổi tiếng ẩm ương, bà còn “thuần phục” được thì đám cháu đâu thể làm khó được bà!

Hai đứa cháu đều ngoan ngoãn, biết điều nhờ bà kèm cặp. Có điều, chúng thường gây nhau vì bé gái thích tranh giành đồ chơi của anh họ trong khi bé trai nhút nhát, chỉ biết cầu cứu bà. Vốn công bằng, bà không bắt “làm anh thì phải nhường em” mà đã chọn đồ chơi thì mua hai món giống nhau để bọn trẻ cùng chơi, khỏi phân bì. Tưởng đã yên, ai ngờ cháu gái vẫn giữ cái thú giằng đồ chơi trên tay anh, “ai có gì thì bé cũng phải có cái đó”, không cần biết là thứ gì. Bà nghiêm khắc trị thói này, đôi khi phải sử dụng biện pháp mạnh để đưa cháu vào nề nếp.

Một lần nọ, bà cùng gia đình bé gái mời khách đến dùng bữa ở một nhà hàng Nhật. Bình thường ăn cơm nhà, bé luôn cư xử phép tắc nên gia đình khá yên tâm. Thế nhưng ngay lúc gọi món, cô bé đã quậy tưng bừng các thứ dễ vỡ trên bàn, khi bị bà ngăn cản thì quay sang khóc lóc khiến người nhà phát ngại với nhân viên quán và thực khách xung quanh thì ngán ngẩm. Sau khi được bà dỗ nín khóc, bé tiếp tục “khám và phá” đồ vật xung quanh, leo trèo lên bàn ghế, mặc bà giở hết phép . Có vẻ bé đã thăm dò và nắm thóp được cha mẹ và bà, rằng họ không dám chấn chỉnh mình ở nơi đông người. Buổi đi ăn hôm đó trở nên kém vui với gia đình bé và vị khách được mời.

Ngược lại, một người mẹ trẻ tâm sự rằng một lần, cô đưa con trai tuổi nhà trẻ đến quán cà phê yêu thích của mình. Từ hồi son rỗi, đây là nơi cô thường thư giãn, làm việc và chỉ tạm dừng thói quen này suốt thời bỉm sữa; mãi đến lúc con cứng cáp, cô mới trở lại quán xưa. Không nhờ được ai trông con giúp, cô dắt con đi cùng. Ai ngờ cậu bé chạy lung tung trong quán, la hét, táy máy đồ trang trí và làm phiền những người khác, phớt lờ lời can ngăn của mẹ. Mặc dù đã kêu đồ uống và thanh toán tại quầy, chỉ chờ người phục vụ bưng ra, cô vẫn quyết định đứng lên, dắt con trai đi về. Cậu bé quá bất ngờ, chỉ biết ngẩn tò te. Vậy là ngày cuối tuần đó, hai mẹ con ru rú trong nhà thay vì được đi chơi thỏa thích.

Lần khác, người mẹ dẫn con trai đi siêu thị. Chưa kịp mua hết đồ trong danh sách thì cậu bé đã đòi mua đồ chơi, quà vặt, mẹ từ chối thì lăn ra sàn, la hét và giãy đành đạch ăn vạ. Người xung quanh bàn tán làm người mẹ phát ngại nhưng cô không “đầu hàng” trò tai quái ấy mà đi thẳng ra quầy tính tiền, không mua sắm gì nữa. Cậu bé thấy vậy vội chạy theo mẹ.

Lần thứ ba, hai mẹ con ra khu vui chơi trẻ em. Bé trai vẫn quen thói mè nheo, gào khóc, chạy ra bắt mẹ giành trò chơi của các bạn cho mình. Không khuyên được con, cô liền dứt khoát kéo bé về, chấp nhận mất tiền mua vé vào khu vui chơi, mặc cho con chuyển từ la lối sang khóc thút thít năn nỉ. Sau ba lần bị mẹ cứng rắn lôi về nhà, cậu bé đã thấm được bài học ứng xử phải phép. Từ đó, mỗi khi muốn theo mẹ đi đâu, bé đều phải hứa trước là sẽ lễ phép, không ăn vạ hay quậy phá. Nếu vi phạm, người mẹ chỉ việc nắm tay con, nhắc nhở: “Con cứ như thế thì chúng ta về thôi!”, đủ khiến bé trai sực tỉnh và tự chấn chỉnh bản thân. Bởi bé biết mẹ mình không nói chơi hoặc dọa suông.

**

Tác giả người Mỹ Pauline Phillips (1918 - 2013) đã nói: “Nếu bạn muốn con cái mình dẫm vững chân trên mặt đất, hãy đặt một ít trách nhiệm lên vai chúng”. Người mẹ trên sẵn sàng chịu thiệt thòi, từ bỏ chút thú vui của bản thân hoặc lợi ích cá nhân để dạy con. Cô không vì sĩ diện hay tiếc tiền mà thỏa hiệp với thói xấu của con. Khi cần, dám “lưỡng bại câu thương” để con biết chịu trách nhiệm với hành động của mình.

Ths-Bs Lan Hải

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Môn đua ngựa chuyên nghiệp đã qua thời vàng son từ lâu. Ngựa đua đã tháo vó, nài ngựa đã thu roi, nhưng mỗi khi đi ngang khu vực trường đua Phú Thọ xưa, người hoài cổ vẫn thấy chút nao nao.
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Nền văn hóa ẩm thực của dân Việt, tự cổ chí kim, dù có những thay đổi, nhưng tìm hiểu căn cốt, vẫn có những mẫu số chung bất biến. Hãy nhìn xem, trong mâm cơm người Việt, bát nước mắm nào có thể thiếu, và công thức cơm -...
“Chợ Tết Bắc”  giữa lòng đô thị phương Nam
“Chợ Tết Bắc” giữa lòng đô thị phương Nam
Sài Gòn có những góc phố, phiên chợ đượm hương Tết của vùng Bắc Bộ xưa. Vùng Ông Tạ cùng sắc xanh lá dong, xôi đỗ, chè Thái Nguyên; chợ Xóm Mới với mùi thơm nồng nàn của giò chả, măng miến... Những phiên chợ đậm nét văn hóa như...
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Tôi trung niên và rồi đến lúc cũng phải già đi. Có thể cảm xúc rộn ràng với Tết nhất sẽ dần lùi sâu vào bên trong. Nhưng trong đất trời hoa vàng vẫn hẹn về lộng lẫy.
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Khi tháng Chạp về, kéo theo những tất bật quen thuộc của chuỗi ngày cuối năm Âm lịch. Đường sá bắt đầu thay áo bởi sắc vàng của cúc, của mai, điểm thêm chút đỏ của dây pháo, của những tấm liễn treo kín trước cửa tiệm.