Nhớ bánh tét

Lúc còn nhỏ, tôi nhớ má tôi năm nào cũng gói bánh tét để ăn dần mấy ngày Tết, một thói quen mà bây giờ khó có thể tìm lại khi các anh chị em tôi mỗi người đều có một gia đình riêng. Ngoài bánh tráng, bánh phồng, dưa hấu, chỉ có bánh tét là giữ được khá lâu mà không bị hư.

bánh tét 2.PNG (931 KB)

GÓI BÁNH

Ngày đó, Xuân nào nhà tôi cũng chộn rộn vì lo gói bánh tét. Trước tiên là phải đi tìm cây lát ở bờ ao hay mé sông. Đó là loại lát có ba cạnh tròn trịa, bóng lưỡng. Còn có một loại lát cũng ba cạnh nhô ra, loại này không thể dùng để cột vì nó dễ bị đứt. Cây lát được cắt về nhà, rửa sạch sẽ, chặt bỏ bớt gốc ngọn, do phần gốc thì cứng, dòn; còn phn ngn nh không có độ dai cn thiết cho mt si lát khô. Tôi vi má ly dao nhn, hay mượn dao ăn tru rt bén ca ni, ngi ch hết đống lát, ri đem ra sân gác lên cây phơi chừng một nắng là đã thấy khô rồi (lát này th dùng để đan chiếu).

Trước ngày gói bánh, tôi phải vào vườn nhà cách nhà cả cây số mà bọn tôi hay gọi một cách thân thương là “chòi”. Căn chòi lá được dùng để cất đồ đạc làm nông và nghỉ trưa sau khi lao động. Tôi đi dọc theo bờ chuối, lựa những tàu lá còn nguyên rọc một bên, gom gọn lại mang về nhà. Lá chuối được lau rửa sạch sẽ, phơi phóng cho khô ráo để ngày hôm sau gói bánh.

Trong lúc tôi đi rọc lá thì má tôi ở nhà đã chuẩn bị ngâm nếp. Tôi nhớ những năm đó, má đi xin vỏ gòn về phơi khô để dành. Mỗi khi làm bánh tét là vỏ gòn khô được đốt thành tro, lóng lấy nước ngâm nếp, cho bánh tét dẻo ráo. Cũng có bận dưới quê, người ta dùng phèn the to độ giòn nhưng sau không dùng na khi biết nó độc hi.

Sáng hôm sau, má tôi dậy sớm nấu một nồi đậu đen to đùng. Nhà tôi thường gói bánh tét đậu đen vì để lâu được, với lại ăn không ngán. Tôi hì hục nạo mấy trái dừa rám, trắng tươi. Mọi thứ chuẩn bị xong xuôi. Nếp đã được xả bỏ nước tro, khô ráo. Má tôi trộn nếp, dừa nạo, đậu đen rồi dằn ít muối cho bánh không bị thiu nếu để lâu.

Tôi xé lá theo đúng kích cỡ của một đòn bánh tét sắp sẵn, má tôi chỉ việc lấy lá rồi đong nếp đã được trộn cho vào gói lại. Bà không để ai làm việc này. Chỉ khi thành hình đòn bánh, bọn tôi mới được dùng dây cột chung quanh từng vòng đều đặn. Vậy mà lắm khi còn bị má rầy. Đứa nào mạnh tay, xiết chặt đòn bánh quá, sẽ gặp cảnh nấu lâu mà nếp không nở được hết.

Tôi nhớ bánh tét gói xong thì tri đã v chiu. Cơm nước xong xuôi là bắt đầu nấu bánh. Một đống củi khô đã được chuẩn bị sẵn. Đó là những gốc cây to hay những khúc củi không thể chẻ được. Vậy là nồi bánh tét bắt đầu được đốt lửa lên và chúng tôi thay phiên nhau canh lửa, canh nước. Má tôi sẽ canh giờ cho đến lúc nào mới giở bánh ra khỏi nồi và treo lên cây xà ngang sẵn có. Dịp Tết, trời lành lạnh nên ngồi canh bánh tét rất ấm áp trong ánh lửa củi không bao dứt cho tới lúc bánh tét chín. Mỗi năm gói bánh tét là dịp anh chị em tụ họp lại với nhau vui vẻ.

Bây giờ bánh tét ngoài nhân thịt, nhân chuối, người ta còn cho màu mè đủ thứ kiểu thật bắt mắt, nhằm đáp ứng thị hiếu khách hàng khó tính. Những đòn bánh tét có màu tím, màu xanh, có nơi còn cho cả trứng muối vào. Nhưng tôi vẫn thích bánh tét đậu đỏ đậu đen nguyên hột trộn với cơm dừa, cảm giác lúc ăn rất gần gũi, giản dị như món xôi hàng ngày...

 bánh tét 3.PNG (1004 KB)

... VÀ ĐỌC VÈ HÁT ĐỐI

Trong các bài vè dân gian về các loại bánh có nhắc đến bánh tét, mỗi bài vè nhắc theo cách khác nhau:

“Kéo níu từng khoanh

Ấy là bánh tét”

Hoặc:

“Lạt cột trên lưng

Là cái bánh tét”

Dù vậy, trong câu vè nào chúng ta cũng có thể hình dung ra đòn bánh tét quen thuộc vào những ngày Tết.

Chàng trai và cô gái mượn hình ảnh các loại bánh là cớ chuyện trò với nhau:

“Bánh bò bột nếp,

Bánh xếp nhưn dừa,

Bánh tét nhưn đậu,

Đón anh em hi còn kén la làm chi?

158084.jpg (2.18 MB)

Mượn bánh trái để nói về chàng trai thích kén cá chọn canh. Gặp phải anh chàng dưới đây, chắc cũng thuộc loại khó chịu “Nắng không ưa, mưa không chịu, nhát gió, kỵ mù sương”, nên không ưa từ “con bán khoai lang”  cho đến “con bán bánh tét”:

“Nắng đổ chang chang

Thấy mặt con bán khoai lang

Tui bàng hoàng muốn làm cữ rét

Trời mưa sấm sét

Thấy mặt con bán bánh tét

Tui muốn hét rụng rời”

Bánh tét cũng đề cập trong đố dân gian, vui với nhau lúc nông nhàn:

“Nhiều dây nịt quấn thân tròn,

Mềm mềm dẻo dẻo, cớ sao gọi đòn

- Là bánh gì?”

Mấy ngày Tết đọ li nhng câu , ca dao để tìm li không khí Tết của một thời đã qua. Một thời mấy ngày Tết đi ti đâu cũng thy nhng khoanh bánh tét đậu đen nm trên dĩa khi khách đến nhà.

VIỆT THƯv

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Các xã Hòa Hội, Hòa Bình, Hòa Hưng thuộc huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũ, nhập thành xã Hòa Hội thuộc TPHCM. 
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Những ngày cuối năm, nhiều nhà thờ khoác lên mình diện mạo mới với hoa và ánh sáng rực rỡ. Không gian các xứ đạo càng thêm rộn ràng, tràn ngập sắc Xuân. 
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Các xã Hòa Hội, Hòa Bình, Hòa Hưng thuộc huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũ, nhập thành xã Hòa Hội thuộc TPHCM. 
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Những ngày cuối năm, nhiều nhà thờ khoác lên mình diện mạo mới với hoa và ánh sáng rực rỡ. Không gian các xứ đạo càng thêm rộn ràng, tràn ngập sắc Xuân. 
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều thứ Bảy chưa xa, thành phố đón một cơn mưa bất chợt và dai dẳng. Để tránh mưa, tôi tấp vội xe vào một hiệu sách cũ nằm khuất trong con hẻm nhỏ.
Một bài thơ cuối năm chúc lành cho năm mới
Một bài thơ cuối năm chúc lành cho năm mới
Sinh ở đảo quốc Haiti (thuộc vùng biển Caribe), Hebert Logerie sang Mỹ định cư khi đang tuổi thiếu niên, sau đó tốt nghiệp đại học Rutgers (New Jersey). Từ khi còn rất trẻ, Logerie đã sớm sáng tác bằng tiếng Pháp (ký tên Hébert Logerie) và tiếng Anh (ký...
Tản mạn cà phê và người lính
Tản mạn cà phê và người lính
Có một thời, thập niên 1990, đi ngang các quán cà phê phía Bà Chiểu hay Bà Quẹo, thường nghe vẳng ra mấy câu hát “Mình, ba đứa hôm nay gặp nhau, nâng ly cà phê, với mùi hương ngạt ngào…”; hoặc “Cho tách cà phê, cô nàng xanh tóc/...
Sự trở lại ngoạn mục của loài ngựa hoang dã cuối cùng
Sự trở lại ngoạn mục của loài ngựa hoang dã cuối cùng
Suốt nhiều thế kỷ, loài ngựa hoang Przewalski luôn đóng một vai trò trong truyền thống văn hóa Mông Cổ, nơi chúng là tượng trưng cho sự tự do của miền thảo nguyên bát ngát và sức sống bền bỉ.
Di chỉ lạ về các chiến mã cách đây gần  2.000 năm
Di chỉ lạ về các chiến mã cách đây gần 2.000 năm
Các chuyên gia tại Ðức đã khai quật một “nghĩa địa” quy mô lớn dành cho loài ngựa có từ thời La Mã, trong một phát hiện được giới nghiên cứu đánh giá là “vô cùng hiếm”.
Vui xuân nơi xứ đạo
Vui xuân nơi xứ đạo
Trước, trong và sau Tết cổ truyền, ở các giáo xứ đều có tổ chức đa dạng nhiều hoạt động vui Xuân. Thiếu nhi được tham gia nhiều trò chơi vận động, vui chơi, mang lại tiếng cười, niềm vui năm mới.