Những chuyến đi trao - nhận yêu thương mùa hè

Chúa nhật tuần rồi, một đoàn bác sĩ thiện nguyện từ Sài Gòn về xứ tôi. Bà con trong ngoài xóm đạo, bất kể, khi hay tin đều hớn hở, lũ lượt rủ nhau đi khám bệnh, xin thuốc. Bác sĩ có cả đông y, tây y, khám bệnh, phát thuốc, khám mắt, khám răng, đo huyết áp... Sân nhà thờ, nhà xứ, các phòng học giáo lý được dịp rộn ràng.

Mấy hôm trước đó, cha xứ cùng chúng tôi và các cô chú ban hành giáo dọn bàn ghế, bày trí chỗ nghỉ ngơi, ngăn phòng theo yêu cầu của các bác sĩ, một cách tươm tất. Buổi lễ sáng vừa kết thúc, bà con đã tề tựu đông đúc, tạo nên không khí nhộn nhịp như một ngày đại lễ. Ai nấy khuôn mặt rạng ngời.

khambenh.jpg (435 KB)
Một buổi khám bệnh miễn phí tại xứ đạo miền quê

Bà Bảy, chống gậy lom khom, miệng nhai trầu móm mém: “Tụi nhỏ kêu tao qua khám thử coi có sao không? Mấy hôm rày không ăn gì được, lạc miệng lắm!”. Các bạn trẻ trong xứ tham gia hỗ trợ, vừa thấy bà từ xa đã chạy lại đỡ. Trên tay bà mang theo mấy nải chuối xanh. Bà gởi chúng tôi giữ dùm, trước khi vào khám. Bà cười: “Để tặng bác sĩ. Người ta ở thành phố không thiếu thứ gì, mình biết chứ, nhưng mình có gì cho nấy”. Cô y tá gói thuốc cho bà, dặn dò xong xuôi, bà lật đật chống gậy ra lấy chuối rồi đem vào đưa tận tay cô: “Tôi biếu cô với các bác sĩ cùng ăn cho khỏe. Trong này có chuối với mấy trái cam…”. Cô y tá trẻ bất ngờ, đón lấy với nụ cười tươi trên môi, cám ơn ríu rít.

Trời càng trưa, người tới càng bớt đi. Thuốc thang ban đầu được các bác sĩ mang về chật cả phòng, bây giờ đã phân phát gần hết. Nhưng xem ra không trống trải, bởi các bao xoài, mận, cam, chuối… đặt để chật cả chỗ. Có người vừa khám xong đã chạy về tranh thủ mang đến buồng dừa nặng trĩu, rồi khéo léo tách ra cho bác sĩ dễ vận chuyển.

Buổi khám bệnh ngắn ngủi chỉ nửa ngày mà luôn rộn niềm vui, tiếng cười… Những chuyến khám bệnh của các đoàn bác sĩ từ thành phố về xứ đạo quê tôi vẫn diễn ra như vậy vào các ngày hè. Người quê quanh năm lam lũ, bệnh tật vẫn luôn cầm cự, coi nhẹ, phớt lờ, khi biết có đoàn từ thiện khám bệnh, họ mừng. Nhiều người an tâm vì tuổi cao mà sức khỏe vẫn tốt. Một số người, nhờ thăm khám, nghe lời khuyên của bác sĩ, bớt chủ quan đi, rồi lại nói với nhau lên lịch để đi bệnh viện điều trị sớm…

Tôi cùng các cô chú tiễn đưa đoàn bác sĩ ra về khi đã xế muộn. Dù ai cũng đều thấm mệt, nhưng tôi cảm nhận rõ niềm vui trên khuôn mặt từng người. Ngồi trên xe, một cô điều dưỡng nói lớn: “Bây giờ khui trái sầu riêng này nghen anh em, ai chịu giơ tay?”. Mọi người giơ tay cao, đồng thanh: “Còn chờ gì nữa…!”.

 Minh Huy, Tiền Giang

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Vì sao Lễ Tro năm 2026  lại dời lịch cử hành?
Vì sao Lễ Tro năm 2026 lại dời lịch cử hành?
Tôi được thông báo về việc ngày thứ Tư Lễ Tro sắp tới sẽ được dời sang thứ Sáu, vì trùng vào dịp Tết. Điều này có đúng không? Việc dời lễ theo quy định chung hay chỉ ở một vài giáo phận? Xin cho biết thêm cụ thể. 
Khoảng lặng cuối năm
Khoảng lặng cuối năm
Những ngày cuối năm, khi nhịp sống dần chậm lại, tôi thường dành một khoảng lặng bên trang Kinh Thánh. Lần giở những dòng chữ cổ xưa, tôi dừng lại trước câu chuyện đầy cảm động về lòng can đảm trong sách Xuất Hành.
Cho  niềm vui Tết  đong đầy
Cho niềm vui Tết đong đầy
Tết có lẽ là thời gian mà nhịp sống giáo xứ rộn ràng và đông vui nhất. Dù làm ăn xa xôi hay bận rộn đến đâu, người ta cũng cố gắng sắp xếp để hồi hương, tìm về hơi ấm của gia đình và cộng đoàn.
Vì sao Lễ Tro năm 2026  lại dời lịch cử hành?
Vì sao Lễ Tro năm 2026 lại dời lịch cử hành?
Tôi được thông báo về việc ngày thứ Tư Lễ Tro sắp tới sẽ được dời sang thứ Sáu, vì trùng vào dịp Tết. Điều này có đúng không? Việc dời lễ theo quy định chung hay chỉ ở một vài giáo phận? Xin cho biết thêm cụ thể. 
Khoảng lặng cuối năm
Khoảng lặng cuối năm
Những ngày cuối năm, khi nhịp sống dần chậm lại, tôi thường dành một khoảng lặng bên trang Kinh Thánh. Lần giở những dòng chữ cổ xưa, tôi dừng lại trước câu chuyện đầy cảm động về lòng can đảm trong sách Xuất Hành.
Cho  niềm vui Tết  đong đầy
Cho niềm vui Tết đong đầy
Tết có lẽ là thời gian mà nhịp sống giáo xứ rộn ràng và đông vui nhất. Dù làm ăn xa xôi hay bận rộn đến đâu, người ta cũng cố gắng sắp xếp để hồi hương, tìm về hơi ấm của gia đình và cộng đoàn.
Phó tế vĩnh viễn là ai?
Phó tế vĩnh viễn là ai?
Tôi là một tân tòng vừa lãnh nhận Bí tích Rửa tội được 2 tháng, tôi vẫn còn nhiều điều bỡ ngỡ khi tham dự đời sống Phụng vụ.
Ðừng lãng quên người già
Ðừng lãng quên người già
Tại giáo phận Long Xuyên, công trình xây dựng nhà dưỡng lão Láng Sen dành cho người cao niên, nghèo khó đang đi vào giai đoạn nước rút, dự kiến hoàn tất vào giữa năm 2026.
Rước lễ bằng miệng hay bằng tay?
Rước lễ bằng miệng hay bằng tay?
Hình thức rước lễ bằng miệng thay cho rước lễ bằng tay là một tiến trình diễn ra dần dần sau đó, rồi trở nên phổ thông ở cả bên Đông lẫn bên Tây, ít là từ thời Trung cổ cho tới nay.
AI và việc dạy giáo lý cho thiếu nhi
AI và việc dạy giáo lý cho thiếu nhi
Ngày nay, trong một thế giới mà trẻ em lớn lên cùng điện thoại thông minh, video hoạt hình và trợ lý ảo, làm thế nào để Giáo hội tận dụng những sự hiện đại đó đem vào mục vụ? Dạy giáo lý cho con trẻ chẳng hạn.
Người đánh đàn thầm lặng
Người đánh đàn thầm lặng
Trong họ đạo tôi, có một người mà hầu như ai cũng quý mến bởi sự tận tụy và lòng sốt mến việc Nhà Chúa.
Lời hô đáp khi rước lễ
Lời hô đáp khi rước lễ
Khi tín hữu rước lễ, linh mục chủ tế hoặc vị thừa tác viên đọc: “Mình Thánh Chúa Kitô”. Người lãnh nhận đáp: “Amen”. Tôi thắc mắc rằng đây có phải là việc bắt buộc phải làm? Và thực hành này có từ bao giờ?