Ký ức ngày xưa hiện về với ông bà Năm. Hình ảnh cái nồi đất nhỏ đặt trên lửa riu riu cho sắc lại, mấy đứa con dùng đũa quẹt cái nước chấm kia đến tận đáy nồi mới thôi
Ông bà mình từng nói, món ngon nhớ lâu, đòn đau nhớ đời. Món ngon trong lúc thiếu thốn, lo âu càng ngon hơn gấp bội. Như thời điểm này cách đây hơn 3 năm trước là đợt Sài Gòn giãn cách gắt gao để phòng dịch Covid-19.
Những ngày trời mưa gió, căn bếp của mẹ nghi ngút khói. Những chiếc nồi được nhuộm đen bởi ánh lửa bập bùng, trong cái se lạnh nhè nhẹ đầu đông. Căn bếp ấy không thể thiếu những ấm nước đậu ván, chè tươi thơm thơm dễ chịu. Và cả món cá kho mặn mà, thấm thía hao cơm.
Mùa này, thời tiết phương Nam đúng nghĩa của câu “sáng nắng chiều mưa”. Tôi thường loay hoay với ý nghĩ ăn gì để tăng sức đề kháng, có thể giải cảm mà đơn giản dễ làm? Và dù có vội vã, chỉ kịp nấu mỗi một món, thì tất nhiên sẽ là nồi canh sôi trên bếp.
Buổi sáng đi chợ, thấy cô bán tôm cua khoe: “Nay có rạm ngon lắm!”, tôi chợt nhớ tới món rạm rim của mẹ, được ăn từ hồi nhỏ và suốt thời gian dài trong mái nhà xưa. Một món ăn hao cơm, có vị ngon nhớ mãi không quên.
Vào mùa mưa, rau càng cua phát triển nhiều. Loài rau này dễ trồng, có khi được chị em nội trợ ươm trong các chậu cây cảnh, nơi đất ẩm, xốp; cũng có khi rau mọc tự nhiên một cách hoang dại nơi vách tường, ven kênh rạch, góc ao, vườn nhà và có sức sống tốt.
Nhìn chiếc xe trên đường chở đầy đọt bí non xanh mướt, tôi nhớ cánh đồng bí rợ quê ngoại vào mùa mơn mởn và những buổi chiều cùng má đi hái đọt bí về nấu ăn.
Tra cứu các thông tin về món bánh quy gừng cũng như nhà bánh gừng, sẽ mang lại nhiều kiến thức khá thú vị. Theo đó, từ thế kỷ thứ 8, bánh gừng đã xuất hiện. Ban đầu chúng được làm từ những mẩu bánh mì đun sôi trong mật ong cùng với gừng và các gia vị khác.