Về việc sử dụng các phương thức để dẫn tới cái chết nhẹ nhàng

Việc sử dụng các phương thức để dẫn tới cái chết nhẹ nhàng, giảm đau đớn do bệnh tật gây ra có tội không?

(Anh Nguyễn Thành Nhân, TPHCM)

Thac mac ban doc 2496.jpg (43 KB)

Linh mục Giuse Cao Gia An, Dòng Tên trả lời:

Xác tín nền tảng của Giáo hội Công giáo là thế này: con người được tạo dựng theo hình ảnh Thiên Chúa (x. St 1,26). Dù là bụi đất mọn hèn, con người mang nơi mình tính thánh thiêng của sự sống được thông truyền từ chính Thiên Chúa (x. 2,7). Sự sống ấy là thánh thiêng, và do đó, bất khả xâm phạm. Sự sống ấy không thuộc về chính con người, nhưng thuộc về Thiên Chúa. Như vậy, con người hoàn toàn không có quyền quyết định, nhất là quyết định chấm dứt đối với sự sống, dù đó là sự sống của mình hay của một ai khác.

Có rất nhiều tài liệu của Giáo hội lên tiếng với cung giọng mạnh mẽ bảo vệ sự sống và lên án những lạm quyền của con người đối với sự sống. Chúng ta chỉ xét đến một vài tài liệu quan trọng gần đây.

Tin vào tính thánh thiêng của sự sống và phẩm giá cao vời của con người, Công đồng Vatican II (1965) đã gọi trợ tử là một điều ô nhục, sánh ngang với những tội ác khác như phá thai, nô lệ, mãi dâm, buôn người…, vì tất cả những điều này xâm phạm đến sự sống và nhân phẩm của con người (x. Gaudium et Spes, số 27). Khi một con người tự cho mình quyền hạn để quyết định sinh tử và vận số của một con người khác, người ấy tự biến mình thành một ông chủ, một Thiên Chúa, và người khác bị giản lược thành một đối tượng, một vật thể, một món hàng, một sự vật…, chứ không còn là một con người có phẩm giá nữa.

Sau Công đồng Vatican II, có một tài liệu quan trọng chính thức của Giáo hội về vấn đề này là Tuyên ngôn ngắn của Thánh Bộ Giáo Lý Đức Tin năm 1980. Tài liệu đó  tuyên bố: “Chẳng điều gì và chẳng một ai có quyền cho phép việc giết chết một con người vô tội, dù đó là một thai nhi trong bụng mẹ, một hài nhi mới chào đời, một người mang những chứng bệnh không thể cứu chữa, hay một người đang chết”.

Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II là người gióng lên những cung giọng mạnh mẽ ngang qua những giáo huấn phò sự sống. Trong Tông thư Evangelium Vitae ban hành năm 1995, Đức Giáo Hoàng khẳng định rằng trợ tử hoặc an tử là một hành động nghiêm trọng vi phạm luật Thiên Chúa. Dù người ta có nại vào bất cứ lý do gì đi nữa thì cũng không thay đổi được bản chất của việc can thiệp làm cho một con người chết sớm hơn: tự nó là một hành động giết người. Không một lý do gì có thể biện minh cho việc giết một con người (số 65).

Với những người nại vào lý do thương xót và nhân đạo để ủng hộ trợ tử, Đức Giáo Hoàng phản biện: “Lòng thương xót thật sự dẫn chúng ta đến việc chia sẻ nỗi đau với người khác, chứ không phải là giết chết người đang đau khổ chỉ vì chính chúng ta không chịu đựng nổi sự đau khổ của họ” (số 66). Ngài cảnh tỉnh rằng phải rất tỉnh thức để không phò theo văn hóa sự chết là văn hóa khiến người ta hành động tiếm quyền của Thiên Chúa, làm hạ giá nhân phẩm con người.

Như thế, theo lối nhìn của Công giáo, sự sống tự bản chất mang một giá trị thánh thiêng và bất khả xâm phạm. Do đó, Giáo hội chưa bao giờ cho phép hay ủng hộ việc trợ tử. Ngược lại, Giáo hội luôn có những lối tiếp cận mục vụ để có thể gần gũi và thể hiện lòng thương cảm cách thật sự với những người bệnh đang tuyệt vọng và buông xuôi. Chẳng hạn, Giáo hội dạy rằng trong trường hợp an tử, lời xin được chết thực chất trong thẳm sâu là tiếng kêu tuyệt vọng của một con người bệnh đang cần đến tình yêu, tình liên đới, tình người. Điều mà một bệnh nhân đang đối diện với cái chết thật sự cần không chỉ là thuốc men và những can thiệp y khoa, nhưng quan trọng hơn là tình yêu và hơi ấm của tình người, chứ không phải là một giải pháp gọn gàng tiện lợi. Trong rất nhiều trường hợp, lời xin chết của một người thực chất là một tiếng kêu cứu và phản ánh khát vọng sâu thẳm của một người muốn được sống và được đối xử xứng đáng với phẩm giá con người. Hơn nữa, cần nhận ra rằng nhiệm vụ của y tế và những phát triển y khoa chưa bao giờ là giúp cho con người chết. Cả những khi không còn hy vọng gì nữa, con người vẫn có quyền được chăm sóc.

Chẳng có một cái chết nào có thể được gọi là dịu êm, nếu đó là cái chết đến từ sự can thiệp của con người. Nếu bạn tin rằng con người mang nơi mình sự sống đến từ Thiên Chúa, sự sống không chỉ là một quà tặng vô giá mà còn là một điều thánh thiêng bất khả xâm phạm. Nếu cả tính thánh thiêng của sự sống mà còn bị tước khỏi con người, cả sự sống và cái chết của con người còn có ý nghĩa gì nữa chăng? 

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Vì sao Lễ Tro năm 2026  lại dời lịch cử hành?
Vì sao Lễ Tro năm 2026 lại dời lịch cử hành?
Tôi được thông báo về việc ngày thứ Tư Lễ Tro sắp tới sẽ được dời sang thứ Sáu, vì trùng vào dịp Tết. Điều này có đúng không? Việc dời lễ theo quy định chung hay chỉ ở một vài giáo phận? Xin cho biết thêm cụ thể. 
Khoảng lặng cuối năm
Khoảng lặng cuối năm
Những ngày cuối năm, khi nhịp sống dần chậm lại, tôi thường dành một khoảng lặng bên trang Kinh Thánh. Lần giở những dòng chữ cổ xưa, tôi dừng lại trước câu chuyện đầy cảm động về lòng can đảm trong sách Xuất Hành.
Cho  niềm vui Tết  đong đầy
Cho niềm vui Tết đong đầy
Tết có lẽ là thời gian mà nhịp sống giáo xứ rộn ràng và đông vui nhất. Dù làm ăn xa xôi hay bận rộn đến đâu, người ta cũng cố gắng sắp xếp để hồi hương, tìm về hơi ấm của gia đình và cộng đoàn.
Vì sao Lễ Tro năm 2026  lại dời lịch cử hành?
Vì sao Lễ Tro năm 2026 lại dời lịch cử hành?
Tôi được thông báo về việc ngày thứ Tư Lễ Tro sắp tới sẽ được dời sang thứ Sáu, vì trùng vào dịp Tết. Điều này có đúng không? Việc dời lễ theo quy định chung hay chỉ ở một vài giáo phận? Xin cho biết thêm cụ thể. 
Khoảng lặng cuối năm
Khoảng lặng cuối năm
Những ngày cuối năm, khi nhịp sống dần chậm lại, tôi thường dành một khoảng lặng bên trang Kinh Thánh. Lần giở những dòng chữ cổ xưa, tôi dừng lại trước câu chuyện đầy cảm động về lòng can đảm trong sách Xuất Hành.
Cho  niềm vui Tết  đong đầy
Cho niềm vui Tết đong đầy
Tết có lẽ là thời gian mà nhịp sống giáo xứ rộn ràng và đông vui nhất. Dù làm ăn xa xôi hay bận rộn đến đâu, người ta cũng cố gắng sắp xếp để hồi hương, tìm về hơi ấm của gia đình và cộng đoàn.
Phó tế vĩnh viễn là ai?
Phó tế vĩnh viễn là ai?
Tôi là một tân tòng vừa lãnh nhận Bí tích Rửa tội được 2 tháng, tôi vẫn còn nhiều điều bỡ ngỡ khi tham dự đời sống Phụng vụ.
Ðừng lãng quên người già
Ðừng lãng quên người già
Tại giáo phận Long Xuyên, công trình xây dựng nhà dưỡng lão Láng Sen dành cho người cao niên, nghèo khó đang đi vào giai đoạn nước rút, dự kiến hoàn tất vào giữa năm 2026.
Rước lễ bằng miệng hay bằng tay?
Rước lễ bằng miệng hay bằng tay?
Hình thức rước lễ bằng miệng thay cho rước lễ bằng tay là một tiến trình diễn ra dần dần sau đó, rồi trở nên phổ thông ở cả bên Đông lẫn bên Tây, ít là từ thời Trung cổ cho tới nay.
AI và việc dạy giáo lý cho thiếu nhi
AI và việc dạy giáo lý cho thiếu nhi
Ngày nay, trong một thế giới mà trẻ em lớn lên cùng điện thoại thông minh, video hoạt hình và trợ lý ảo, làm thế nào để Giáo hội tận dụng những sự hiện đại đó đem vào mục vụ? Dạy giáo lý cho con trẻ chẳng hạn.
Người đánh đàn thầm lặng
Người đánh đàn thầm lặng
Trong họ đạo tôi, có một người mà hầu như ai cũng quý mến bởi sự tận tụy và lòng sốt mến việc Nhà Chúa.
Lời hô đáp khi rước lễ
Lời hô đáp khi rước lễ
Khi tín hữu rước lễ, linh mục chủ tế hoặc vị thừa tác viên đọc: “Mình Thánh Chúa Kitô”. Người lãnh nhận đáp: “Amen”. Tôi thắc mắc rằng đây có phải là việc bắt buộc phải làm? Và thực hành này có từ bao giờ?