Ðây không chỉ là câu nói đùa dành cho những người cư xử, suy nghĩ có phần khác thường, đầy mơ mộng, xa rời thực tế, mà còn ám chỉ một nhóm “khán giả” đông đảo mê mẩn không lối thoát trong thế giới các đoạn phim ngắn ngôn tình.
Hình ảnh chăm chú vào điện thoại hàng giờ để xem loạt “review” phim ngôn tình với mô típ tổng tài bá đạo, thu hút hàng triệu lượt xem và bình luận, không còn là mới. Dường như đây đã trở thành một trong những cách giải trí phổ biến của nhiều người, bất kể tuổi tác. Rất nhiều lý do được người xem đưa ra, nhưng tựu trung vẫn là để giải trí, xem cho vui, hoặc cảm thấy đã thành thói quen. Các tập phim thường được trình bày dưới dạng “review”, tức là tóm gọn nội dung và tình tiết chính, với thời lượng khá ngắn (khoảng 5-10 phút). Điều này đáp ứng nhu cầu của nhiều người không muốn xem diễn biến dài, đồng thời thỏa mãn thói quen “tiêu thụ” nội dung giải trí ngắn gọn, ít phải mất công chờ đợi hay suy nghĩ. Do vậy mà bất chấp kịch bản phi lý, họ vẫn say sưa trong thế giới có phần nhiều là phù phiếm, xa rời hiện thực.

Nếu bỏ thời gian “cày” một vài ngày, sẽ dễ nhận ra kịch bản thường xoay quanh một công thức quen thuộc: tổng tài bá đạo là anh chàng giàu có, lạnh lùng, quyền lực, nhưng phải lòng cô gái nghèo, thuần khiết; hoặc biến cố tranh giành tài sản trong gia tộc giàu có, thủ đoạn của cô gái “tâm cơ” đặt bên cạnh cô nàng trong sáng, ngây thơ trước sự chở che của công tử nhà giàu; hay mô-típ trùng sinh để thay đổi vận mệnh. Cạnh đó còn là biến tấu kiểu tình yêu giữa chị đẹp và bạn trai trẻ tuổi hơn, gay cấn đến khó tin. Điểm yếu của các bộ phim này là lời thoại sến súa, diễn xuất gượng gạo, kịch bản phi logic, các tình tiết lặp lại đến mức nhàm chán, thậm chí nhiều phim giống nhau y khuôn về nội dung, chỉ đổi diễn viên, bối cảnh. Mặc dù không mang nhiều giá trị về giáo dục hay nghệ thuật, buồn là dòng phim này vẫn luôn có một lượng lớn khán giả theo dõi mỗi ngày.
Thật nguy hiểm khi ảo mộng trong phim tràn ra thực tế, tư duy trong phim dần ăn vào đời thực. Người ta dễ bị ảnh hưởng với những mong mỏi, hy vọng cuộc sống như phim. Tưởng là đùa hay nói quá, nhưng rõ ràng câu chuyện ảo tưởng “tổng tài” ăn hiếp, đánh người... đã xuất hiện trong thực tế không ít lần.
Nhiều người xem đã thừa nhận sự cuốn hút và hệ quả tiêu cực. Chị Nguyễn Thanh Hằng (Đồng Nai) nói: “Khi đã xem, tôi bị cuốn vào khó dừng lại. Nghĩ lại, có những lúc ở trong nhà vệ sinh rất lâu, vì để xem cho hết đoạn phim”. Còn bà Phạm Minh Đức (phường Linh Xuân, TPHCM) lại rơi vào vòng quay phim ngắn và nhận ra sự mệt mỏi khi xem quá nhiều: “Có khi đang xem giật mình đã quá nửa đêm về sáng rồi. Một thời gian tôi coi liên tục, nên hôm sau cả ngày uể oải, mệt mỏi, đau đầu”.
Trung Quốc là quốc gia sản xuất mạnh mẽ dòng phim giải trí này. Sau nhiều năm phát hành, đa số các nhà làm phim và phê bình điện ảnh tại Trung Quốc đều cho rằng, phim tình cảm lãng mạn là liều thuốc xoa dịu tâm hồn, giúp người xem có thêm niềm vui trong cuộc sống vốn nhiều áp lực. Tuy nhiên, giới chuyên gia thì nói, nội dung đưa lên màn ảnh không nên quá hư cấu vì có thể tạo hiệu ứng xấu, ảnh hưởng tới nhận thức của một bộ phận khán giả. Vì vậy, gần đây quốc gia này đã ra quy định siết chặt hơn, vì nội dung phi lý, khoe giàu và nguy cơ ảnh hưởng xấu tới nhận thức giới trẻ.
“Quanh tôi rất nhiều người đang giết thời gian bằng phim “review”. Không chỉ người trẻ mà cả người già cũng bị lôi cuốn, như ba mẹ tôi xem phim tổng tài, tiểu thư, công tử nhà giàu suốt ngày. Ba mẹ xem bất cứ khi nào rảnh rỗi, nên điện thoại luôn léo nhéo tiếng phim. Có khi còn coi để vào giấc ngủ, hoặc mở ra để đấy cho có tiếng…” - chị Nguyễn Minh Châu (phường Tân Thuận,TPHCM) kể chuyện nhà. Anh Hồ Viết Hoàng (phường Dĩ An, TPHCM) than phiền: “Tôi vào thang máy cũng thấy nhiều bạn trẻ say mê xem, bật loa to ầm ầm. Họ cứ để các video nội dung tương tự nối tiếp nhau, coi hết cái này đến cái khác”.
Kho giải trí trên mạng vô tận, “vàng thau lẫn lộn”, cùng với sự sẵn có của điện thoại thông minh và công nghệ, khiến công dân số quá dễ dàng tiếp cận đủ loại nội dung giải trí. Ngay cả người lớn còn dễ bị cuốn vào những “món ăn” vô bổ, huống chi giới trẻ. Nếu không biết điểm dừng, cách tiêu khiển vừa đề cập sẽ lại dễ sinh ra các “tổng tài” mang sức mạnh ảo, với tư duy lẫn quan niệm sống lệch lạc.n
Hoàng Hà
Bình luận