Nhớ ngôi thánh đường cũ

Những dịp lễ Tết, người lao động xa nhà như tôi mới có thời gian nghỉ trở về quê. Với mấy đứa con nhà đạo xa xứ, về quê không chỉ là về dưới mái nhà mình, về với người thân, chòm xóm, mà còn tìm về ngôi thánh đường, kiếm cái băng ghế đá hay một góc phòng học giáo lý ngày trước mà tụm năm tụm ba, thăm hỏi, tám chuyện. Nhưng chục năm trôi qua, mọi thứ đổi khác, ngôi nhà thờ mới mọc lên, thánh đường năm xưa chỉ còn là mái nhà hoang tàn, trống trơn, rêu phủ xanh hai bên. Mấy đứa nhỏ nói với tôi: “Giờ, nhà thờ cũ để không chẳng làm gì”. Đứa khác kể: “Khi có văn nghệ, trung thu, tụi em vô đó ca hát...”.

018fd1.webp (94 KB)

Từ ngoài cổng, tôi nhìn nhà thờ cũ hiu quạnh kế bên không một bóng người lui tới như nhìn về ký ức mình, của thế hệ chúng tôi và của những lớp người trước đó, từ khi xứ đạo này hình thành. Ngôi thánh đường gắn bó không chỉ là nơi cử hành phụng vụ mà trong mọi diễn biến sinh hoạt miền quê. Hai chục năm trước, khi đường sá chưa thông thoáng, cái bến sông trước nhà thờ mỗi sáng Chúa nhật đều chật ghe xuồng, vỏ lãi đậu tấp nập. Chiều chiều, lũ trẻ con tắm sông, ồn ào cả một vùng. Sân nhà thờ là nơi để đám con nít đánh cầu lông, chơi trốn tìm; người nào mới mua xe máy, lái chưa rành có thể tập chạy hình số 8 để đi thi lấy bằng. Cha sở cho thiếu niên đá banh thoải mái, ngài dặn: “Nhớ chơi vui vẻ, hòa thuận tụi con ơi!”, vì ngài biết mấy đứa mới lớn hay bốc đồng chứ chẳng xấu xa, ác ý. Chập tối, các cụ bà, cụ ông họp mặt trước tượng đài Đức Mẹ và thánh Giuse, đọc kinh bên này xong lại quay qua bên kia. Đó là chưa kể vào ngày mùa, khoảng sân nhà thờ rộng rãi còn là chỗ phơi lúa, trời nắng tốt nhà nào cũng xin một góc tranh thủ để kịp bán, và khi mưa kéo tới nhanh thì cùng cào lúa, giúp nhau che chắn, cực mà vui!

Nhiều kỷ niệm lắm, không thể nào ùa về ngay để hiện lên trong một vài phút. Tôi chỉ biết rằng, nhìn ngôi nhà thờ cũ, nơi lứa chúng tôi được rước lễ vỡ lòng, được lãnh nhận các bí tích khác, ca hát sinh hoạt, dự lễ an táng ông bà hay bất kỳ lễ nghi nào từ lúc nhỏ, đã ăn sâu vào trong tâm khảm… Ở xứ nghèo, mấy chục năm qua, ngôi nhà thờ gánh trong mình nhiều nhiệm vụ: thờ phượng là trước hết; ca đoàn tập hát vào mỗi tối; lũ trẻ học giáo lý; mỗi lần họp ban hành giáo hay hội đoàn; phát quà cho người nghèo khó trong xứ nữa, cha xứ mấy đời đều hướng dẫn bà con vào trong nhà thờ, đọc một vài câu kinh cảm ơn Chúa rồi tặng quà theo phiếu đã có. Thiệt ấm áp!

Chúng tôi đọc kinh ở thánh đường mới, khang trang hơn nhiều lần, cũng cần khoe một chút là hiện đại hơn với dàn âm thanh, bộ đàn mới toanh, các tượng trên cung thánh cũng là tượng mới. Mới mọi thứ, kể cả cha sở vừa đổi về vài ba năm, thành ra tôi không khỏi có những phút giây thấy mình như đang đi lễ ở một xứ nào xa lạ. Vì tôi vẫn còn bỡ ngỡ nhìn ngắm mọi ngóc ngách, miệng đọc theo bà con mình, ngắt quãng, nhấn nhá như thuở còn thơ dại đi lễ với mẹ...

Hải Nam, Cần Thơ

 

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Gọi là “ngày xưa” nhưng thực ra cũng chẳng xa lắm, quãng cuối thập niên 1970. Ở một thị trấn nhỏ miền Tây thuở ấy, có con hẻm nắng bụi mưa bùn dẫn vào xóm không tên gần Ao Đình.
Bánh phồng của Ngoại
Bánh phồng của Ngoại
Cách đây đã lâu, hồi học lớp 9, cũng vào độ se se lạnh của tiết trời cuối năm, bạn thân rủ tôi về thăm ngoại nó ở Phước Trường, gần Phó Sinh bên kênh Quản Lộ Phụng Hiệp.
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Nhiều chốn rẻo cao mây mù giăng lối, giá rét co ro. Nhưng ở miệt này, vùng đồng bằng sông Cửu Long đậm đặc chất nhiệt đới gió mùa, Xuân về với cái lạnh se nhẹ và nắng ấm áp. Sự giao thoa này thật tuyệt vời với bà con...
Dĩa chè kho mang vị Tết
Dĩa chè kho mang vị Tết
Trong cái rét ngọt của những ngày giáp Tết miền Bắc, giữa muôn vàn món ngon, thật khó lòng bỏ qua đĩa chè kho vàng mịn. Người vùng khác thường không khỏi ngạc nhiên khi lần đầu thấy món này, bởi dù gọi là “chè” nhưng lại được trình bày...
Vẻ đẹp lục bình
Vẻ đẹp lục bình
Miền Tây, xứ sở phù sa chằng chịt sông rạch như bàn cờ, mạn nước ngọt lưu vực sông Tiền sông Hậu, mặt nước luôn dập dờn sắc lục bình xanh; khi thì lác đác trôi, lúc lại ken dày đến mức khiến ghe xuồng cũng phải bối rối.
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Thời ngựa xe ở xứ mình đã lùi xa từ lâu trước đà cơ giới hóa với xe máy, ô tô tràn ngập. Hình ảnh ngựa chiến trong các đội kỵ binh dũng mãnh, các cỗ xe tứ mã của triều đình, ngựa trạm giữ liên lạc... chỉ còn hiện...