Về tìm chiếc giày bảy dặm

Ở đâu không biết, chứ miền Trung là một kho tàng chuyện cổ tích. Quê tôi nằm bên bờ sông Trà Khúc, bóng núi như chiếc ấn đóng xuống lòng sông, người xưa gọi là núi Thiên Ấn. Bà tôi là một cô gái hái dâu bên bờ sông êm đềm ấy, nên mình đã thuộc nằm lòng những câu chuyện của ông bà để lại…

Bà thường kể tôi nghe về “Chiếc giày đi bảy dặm”, sẽ không hình dung nổi nếu bà không giơ tay chỉ lên cành tre, so sánh với chiếc tổ chim giồng giộc. Không những nó treo lơ lửng giữa trời, mà như còn treo lơ lửng trong hồn tôi mỗi khi nhớ về...

Hinh bai Ve tim chiec giay bay dam.jpg (163 KB)

Mùa hè, nằm vắt chân chữ ngũ trên cỏ, ngắm những đôi giày bảy dặm treo toòng teng, lơ lửng giữa cành gió thổi, chim mẹ tha mồi, chim non ríu rít. Trời quê thanh bình một màu xanh dịu nhẹ, tuổi nhỏ chợt mơ ước xa xôi... Rồi chiến tranh, người mất người còn, chúng tôi rời quê đi biền biệt. Xứ Quảng vẫn bên bờ sông Trà thao thức.

Bây giờ làm người lớn, trở về quê nhà sau bao năm tha hương. Đường làng đã đổi thay. Ký ức mờ nhạt giữa những dãy nhà xây, lũy tre xanh biệt tích. Tổ chim giồng giộc còn đâu! Gió thổi nghiêng ngửa những cần ăng-ten cao thấp chen nhau ngất ngưởng. Chùm dây điện cắt những lát trời vấn vít, dùng dằng. Khu vườn tuổi thơ giờ đã bị chia lô, đóng khung trong lưới thép, chật chội đến từng ô. Bỗng giật mình lo sợ không còn những “chiếc giày bảy dặm” cho tuổi thơ hồn nhiên mang vào đôi chân nhỏ bé nữa. Tôi bâng khuâng dìm mình trong nắng gắt, cố tìm cho được cái bờ ao ngày xưa. Nơi đó, lũ chim giồng giộc tha hồ làm tổ trên cây gòn, cây keo. Cành gòn, cành keo trèo được nên có thể rờ mó được vào những “chiếc giày thần tiên” trong truyện kể. Lời bà hay đến nỗi, luôn thu hút những đôi tai vểnh của bọn trẻ chúng tôi, để rồi được tận mắt chứng kiến tổ chim giồng giộc mới thấy hết cái đẹp của “đường kim mũi chỉ” mà mẹ chim giồng giộc đã khâu nên. Đất Quảng, người nông dân trồng mía bạt ngàn, nên vào mùa mía, chim giồng giộc bay đi dùng mỏ xé lá mía thành cộng dài, tha về đan tổ. Hình ảnh chiếc tổ nói lên độ khéo của loài chim này, nên nó quả là một công trình công phu nhất, cho việc xây dựng một mái ấm hạnh phúc. Một chiếc cuống vững chắc cột chặt vào cành cây, một cái tổ tròn vo xanh biếc pha màu vàng nhạt, đủ cho năm ba cái trứng con con. Và cuối cùng là cái cửa ra vào tròn như chiếc vớ, mà bọn trẻ chúng tôi thường xỏ chân vào như chiếc giày đan bằng lá. Thế là gió đưa lắc lư trên cành tre, chim mẹ yên tâm đẻ vào đó những quả trứng của mình. Tâm lý trẻ thơ là mừng thầm khi bắt được những quả trứng xanh biếc, và khấp khởi khi gặp tổ chim non mới ra ràng. Chim non đem về nuôi, ủ trong chiếc lon bơ cho ăn gạo nhai với nước bọt. Lớn lên, cho ăn châu chấu cào cào. Dạy cho chim con nghe tiếng huýt sáo lại bay về, đậu trên ngón tay, đậu trên bờ vai là một thú vui tuổi thơ. Dù ai đổi đồng xu cắc bạc cũng không chịu. Thế rồi bà khuyên, chim lớn khôn rồi hãy thả chúng bay đi về với mẹ, để ngày sau khỏi mất mẹ. Lòng bà từ bi, dù tiếc lắm cũng phải nghe. Chim bay mang theo tuổi thơ bay mất. Về tìm bà quanh gò mộ, chẳng thấy bà đâu. Chỉ nghe gió khóc trên hòn đá bia: “Chim bay về núi tối rồi, không cây nó đậu không mồi nó ăn...”. Hóa ra, ông bà ta xưa nhân nghĩa đến chừng nào…

Nghe thăm thẳm và nao lòng, khi nằm trên chiếc võng trưa, tiếng đưa kẽo kẹt. Tiếc là không còn nhiều bờ tre, để gió thổi phe phẩy lá tre cho lòng chợt mát. Chiếc quạt máy xè xè nghe nóng hực. Chợt thèm tiếng dế kêu bên vệ cỏ, thèm tiếng ễnh ương những đêm mưa, thèm tiếng chim cu đất cổ cườm gáy vang bên lũy tre cuối xóm. Thèm, và thèm lắm, những tổ chim giồng giộc treo trên cành tre ngất ngưởng, biểu tượng về “chiếc giày bảy dặm” của tuổi thần tiên.

Căn nhà ngày xưa không còn mái hiên, thay vào đó là một vòm sắt lợp tôn cứng ngắc, chỉ có thể thách thức với thời gian bạc bẽo.

Vì thế, những đêm về quê không phải để tìm giấc ngủ, mà tôi tìm những câu chuyện kể của bà về “chiếc giày bảy dặm”, xỏ đôi chân tuổi thơ vào để có thể đi ngược thời gian, lục tìm quá khứ giữa vòm trời miền Trung xanh biếc, dẫu chỉ là đi ngược trong mơ.

NGUYỄN THÁNH NGÃ

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Gọi là “ngày xưa” nhưng thực ra cũng chẳng xa lắm, quãng cuối thập niên 1970. Ở một thị trấn nhỏ miền Tây thuở ấy, có con hẻm nắng bụi mưa bùn dẫn vào xóm không tên gần Ao Đình.
Bánh phồng của Ngoại
Bánh phồng của Ngoại
Cách đây đã lâu, hồi học lớp 9, cũng vào độ se se lạnh của tiết trời cuối năm, bạn thân rủ tôi về thăm ngoại nó ở Phước Trường, gần Phó Sinh bên kênh Quản Lộ Phụng Hiệp.
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Nhiều chốn rẻo cao mây mù giăng lối, giá rét co ro. Nhưng ở miệt này, vùng đồng bằng sông Cửu Long đậm đặc chất nhiệt đới gió mùa, Xuân về với cái lạnh se nhẹ và nắng ấm áp. Sự giao thoa này thật tuyệt vời với bà con...
Dĩa chè kho mang vị Tết
Dĩa chè kho mang vị Tết
Trong cái rét ngọt của những ngày giáp Tết miền Bắc, giữa muôn vàn món ngon, thật khó lòng bỏ qua đĩa chè kho vàng mịn. Người vùng khác thường không khỏi ngạc nhiên khi lần đầu thấy món này, bởi dù gọi là “chè” nhưng lại được trình bày...
Vẻ đẹp lục bình
Vẻ đẹp lục bình
Miền Tây, xứ sở phù sa chằng chịt sông rạch như bàn cờ, mạn nước ngọt lưu vực sông Tiền sông Hậu, mặt nước luôn dập dờn sắc lục bình xanh; khi thì lác đác trôi, lúc lại ken dày đến mức khiến ghe xuồng cũng phải bối rối.
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Thời ngựa xe ở xứ mình đã lùi xa từ lâu trước đà cơ giới hóa với xe máy, ô tô tràn ngập. Hình ảnh ngựa chiến trong các đội kỵ binh dũng mãnh, các cỗ xe tứ mã của triều đình, ngựa trạm giữ liên lạc... chỉ còn hiện...