Một,hai,ba...

Nghe mẹ kể lại, ngày con sinh ra, vào buổi trưa, ba vẫn đang làm việc trên rẫy. Thời đó không có điện thoại di động như bây giờ nên mãi đến nhá nhem tối, ba mới về. Nội đón ba từ ngoài cổng: “Vô mà xem thằng nhóc nhà cậu nó ngủ kìa”. Ba chỉ kịp hỏi: “Sinh rồi hả mẹ”, rồi chạy vào phòng, chẳng kịp rửa tay chân. Mẹ nhìn ba rồi nhìn con, thằng nhóc nằm lọt thỏm trong vòng tay mẹ. Ba nhìn mẹ rồi nhìn con, đôi mắt thiu thiu trong giấc ngủ đầu đời. “Một, hai, ba, mở mắt nhìn ba nè con!”, ba khe khẽ gọi. Con không biết, vẫn cứ ngủ. Ba mẹ âu yếm nhìn con say sưa trong niềm vui mới.

Rồi đến lúc tập nói cho con, cực biết mấy. Mẹ tập từng chữ một, nhưng con bướng, cứ học được một chữ và đọc mãi chữ ấy, ríu rít như con chim non, không chịu nói chữ khác. Mẹ cũng mất kiên nhẫn, thôi không tập nói cho con nữa. Ba thấy căng quá, mới lại ngồi cạnh và nựng con: “Tập nói theo ba nha, con chim ríu rít này”. Rồi cần mẫn, ba tập từng chữ một, “Một, hai, ba, nói ‘ba’ đi con… Một, hai, ba, nói ‘mẹ’ đi con… Một, hai, ba, kêu ‘bà’ đi con…”

Cũng theo mẹ kể lại, hồi nhỏ con không khóc đêm “hành hạ” ba mẹ. Con cũng ít làm nũng, nhưng dễ khóc vì tính hiếu động nhiều lần để lại thương tích. Ngày mới tập đi, con dùng dằng không chịu tựa mẹ, bám theo vách nhà gỗ tự đi, để rồi đi vài bước lại ngã. Đầu gối xước, ri rỉ máu, con bật khóc. Mẹ mắng yêu rồi dỗ dành. Ba chạy ngay đến, đỡ con lên, nắm lấy hai bàn tay nhỏ xíu của con. “Để ba dắt con đi nè, làm theo ba nè. Một, hai, ba, bước đi nghe con. Một, hai, ba...”. Một, hai, ba, chân con đi theo tiếng ba hướng dẫn.

Ngày vào lớp Một, con đã háo hức biết bao vì được đi học, được mang cặp đem vở như anh trai một thời con ngưỡng mộ. Con cùng mẹ bọc vở, dán nhãn tên. Vì phấn khích quá, con làm rách cả một tấm bọc mà mẹ đã làm xong. Mẹ gõ tay con để phạt. Con khóc to. Ba bỏ dở trận bóng đang xem, lại nắm tay con, xoa xoa, thổi thổi. “Hết đau chưa? Hết rồi hả?”, rồi ba lấy miếng giấy bọc khác, hướng dẫn con làm theo, “Làm từ từ thôi con, cái gì cũng phải chầm chậm mà chắc. Nè, một, hai, ba, gấp giấy theo đường viền. Một, hai, ba, dán cái nhãn này lên. Làm theo ba đi con, một, hai, ba…”.

Con ngày càng lớn lên, ba thì càng già đi với mái tóc bạc, trán hằn nếp nhăn. Nhưng ba vẫn bận rộn lo toan cho con mỗi ngày. Đi học xa nhà, con chỉ nghe được ba dặn dò khuyên răn qua mấy cuộc điện thoại. Nhớ làm sao mỗi lúc ba chỉ dạy con làm gì, cũng chậm chậm cho con bắt nhịp. Làm theo ba, học theo ba, sống như ba. Văng vẳng bên tai con luôn có tiếng ba hướng dẫn: “Làm theo ba nha con! Một! Hai! Ba…”.

BÍCH ĐÀO

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nơi có mẹ đợi mong
Nơi có mẹ đợi mong
Minh đứng trước một tiệm hoa nhỏ, mắt hướng về bó cẩm chướng hồng với vẻ ngập ngừng. Cậu chưa từng giỏi thể hiện tình cảm, nhất là khi nói lời yêu thương trực tiếp. Nhưng vừa qua, chàng thanh niên đã quyết định làm điều khác đi.
Những vị thần thi ca
Những vị thần thi ca
Người ta thường gọi những cô gái đẹp khơi gợi cảm hứng sáng tác cho văn nghệ sĩ là “nàng thơ”. Có người diễn giải “nàng thơ” nghĩa là cô gái ngây thơ, trong sáng, tinh khôi, hoặc mang vẻ đẹp thơ mộng.
Học chèo xuồng
Học chèo xuồng
Thời buổi này người ta học lái xe phân khối lớn, xe hơi…, nên nói chuyện học chèo xuồng có thể có người cười? Nhưng sự học ấy cũng không kém phần thú vị. Tôi học chèo xuồng từ cách đây mấy chục năm, ở miệt Ngã Năm (Thạnh Trị...
Nơi có mẹ đợi mong
Nơi có mẹ đợi mong
Minh đứng trước một tiệm hoa nhỏ, mắt hướng về bó cẩm chướng hồng với vẻ ngập ngừng. Cậu chưa từng giỏi thể hiện tình cảm, nhất là khi nói lời yêu thương trực tiếp. Nhưng vừa qua, chàng thanh niên đã quyết định làm điều khác đi.
Những vị thần thi ca
Những vị thần thi ca
Người ta thường gọi những cô gái đẹp khơi gợi cảm hứng sáng tác cho văn nghệ sĩ là “nàng thơ”. Có người diễn giải “nàng thơ” nghĩa là cô gái ngây thơ, trong sáng, tinh khôi, hoặc mang vẻ đẹp thơ mộng.
Học chèo xuồng
Học chèo xuồng
Thời buổi này người ta học lái xe phân khối lớn, xe hơi…, nên nói chuyện học chèo xuồng có thể có người cười? Nhưng sự học ấy cũng không kém phần thú vị. Tôi học chèo xuồng từ cách đây mấy chục năm, ở miệt Ngã Năm (Thạnh Trị...
Kỹ năng sống bắt đầu từ việc rất nhỏ
Kỹ năng sống bắt đầu từ việc rất nhỏ
Nhìn cậu bé hàng xóm sống chung tầng biết đi chợ phụ mẹ và thành thạo nhiều kỹ năng sống từ tuổi tiểu học, tôi không khỏi có lúc trầm trồ. Ở thành phố này, đâu phải đứa trẻ nào cũng được vậy.
Hiệu ứng cầu treo
Hiệu ứng cầu treo
Năm 1974, hai nhà tâm lý học Arthur Aron và Donald Dutton đã làm thí nghiệm như sau: Mời một nhóm đàn ông độc thân độ tuổi từ 18 đến 35 đến hai địa điểm ở Vancouver, Canada.
Món ăn cho những ngày cần một sắc đỏ may mắn và sum vầy
Món ăn cho những ngày cần một sắc đỏ may mắn và sum vầy
Trong mâm cỗ truyền thống của người miền Bắc, xôi gấc luôn giữ một vị trí đặc biệt. Không chỉ bởi sắc đỏ tượng trưng cho may mắn, món ăn này còn đầy hấp dẫn khi kết hợp hài hòa giữa cái dẻo của nếp, vị béo của gấc và...
Lung linh những sự bình thường
Lung linh những sự bình thường
Không canh giờ, rảnh lại ra biển ngắm sóng, bao nhiêu lượt không hiểu sao toàn gặp lúc triều lên, nước biển mênh mông chạm đê kè.
Vị chua ngọt của cà na
Vị chua ngọt của cà na
Tôi từng sống ở Long Xuyên - thành phố cận biên thùy. Trái cà na có nhiều ở đây, mang hương vị dân dã, đậm đà, chua chua ngọt ngọt khó quên.
Tết này… lại giống Tết xưa
Tết này… lại giống Tết xưa
Do Việt Nam ăn Tết theo cả Âm lịch và Dương lịch, nên Tết truyền thống luôn lệch ngày so với Tết dương, năm Bính Ngọ 2026 còn lệch hẳn hơn hai tháng, lại còn không có 30 Tết do gặp phải chu kỳ “tháng thiếu” của mặt trăng, kéo...