Điếc là tình trạng của một người hoàn toàn hoặc một phần nào không nghe được. Từ điếc có thể dùng để diễn tả những giới hạn về thể lý hay thiêng liêng, nó thường được dùng để mô tả sự nổi loạn thiêng liêng.
Vừa định cư tại Đất Hứa, dân Chúa đã bị cám dỗ chạy theo các thần ngoại lai, khiến Giosuê phải mời gọi họ lặp lại giao ước với Thiên Chúa. Dân đã đáp lời (Gs 24).
Sách Châm Ngôn mời gọi “Hãy đến mà ăn bánh của ta, và uống rượu do ta pha chế” (Cn 9,5). Chúa Giêsu tự giới thiệu “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi ban tặng chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống” (Ga 6,51).
Thành phần căn bản của bữa ăn thời Kinh Thánh là bánh. Bánh thánh được thường xuyên thay thế tại nơi thánh, tại Nhà Tạm hay Đền Thờ. Chúa Giêsu tự nhận mình là “Bánh trường sinh” (Ga 6,35) “Bánh từ trời xuống” (6,41).
Thánh Kinh thường dùng ánh sáng làm biểu tượng cho Dân Chúa, nhất là cho cách thế mà các tín hữu có thể và phải phản ánh vinh quang Thiên Chúa trong thế gian tội lỗi.
Chúa Giêsu Kitô được gọi là “Chiên Thiên Chúa”. Biểu tượng này chỉ cho thấy Đức Kitô là hy lễ hoàn hảo đền tội thay chúng ta, và cũng vẽ nên sự hiền lành và ý chí của Ngài tự nguyện chịu khổ và chịu chết.
Vâng ý Thiên Chúa, Chúa Giêsu đã được thánh Gioan làm phép rửa cho tại sông Giođan. Biến cố được đóng ấn bởi việc Chúa Thánh Thần ngự xuống và tiếng nói ưng thuận của Chúa Cha.
Như một hài nhi, Chúa Giêsu Kitô được dâng tiến trong đền thờ. Kèm theo những lời tiên báo sứ vụ tương lai của Người. Thời thơ ấu của Người nổi bật với việc tăng trưởng về khôn ngoan và ơn thánh, nhất là với ước vọng mạnh mẽ học biết về Chúa Cha và hiểu biết Thánh Kinh.
Theo lệnh Chúa, ông Nôê và gia đình đã đóng con tàu làm phương tiện tránh thoát cơn lụt. Con tàu này được coi như có liên quan tới ơn cứu chuộc được ban cho các tín hữu nhờ Chúa Giêsu Kitô.